Snack's 1967
*Danh ngôn tình yêu:
08:06 - 19/11/2015
ay cô thấy rõ là mình sẽ mất đứt một buổi tối. Khi lên đường đi Hakônê, Mayumi chắc mẩm là sẽ về muộn hơn nhiều, và cũng hy vọng rằng Yutarô không về nhà ngay mà sẽ ngồi lại với cô ta cho đến mười giờ là ít.
"À, ra thế ! Lễ xem ra mắt của cô con gái... " - Mayumi nhìn vào gương, rồi vì đang lúc tức bực, thè lưỡi ra trêu cái cô con gái ở trong gương. Một quanh cảnh tuyệt vời đấy nhỉ - Cô bé Mikikô đóng vai một cô con gái nhà lành... bà Ritsukô loạn thần kinh... ông Yutarô với một bộ mặt đạo mạo hợp cảnh... một chàng thanh niên nghiêm trang đứng đắn đi cùng với hai vị thân sinh đáng kính... giờ này tất cả những con người đó đang ngồi bên bàn tiệc, trong phòng lễ tân của khách sạn.
"Còn tôi, chẳng lẽ chỉ là một con số không ?!"
Mayumi giơ hai tay vuốt thật mạnh mái tóc lên phía trên. Những món tóc uốn quăn được sắp xếp cẩn thận hai bên thái dương đều bung ra hết.
"Vừa đúng bằng tuổi nhau kia chứ... " - Mayumi chợt nảy ra cái ý muốn tìm cách chơi xỏ Yutarô. Một sáng kiến chợt hiện lên trong trí cô - "ta gọi điện cho Naôê đi !"
- Ý nghĩ này thật là liều lĩnh - nhưng nó chỉ có vẻ bất ngờ đối với một cách nhìn hời hợt : Thật ra nó đã ngấm ngầm chín muồi dần dần trong đầu cô từ lâu, mãi từ ngày Mayumi đến bệnh viện để khám cái chân đau, "Mà Naôê thì lại chưa có vợ !" - Cô nghĩ một cách tinh quái.
Mayumi quay số bệnh viện Oriental hỏi số điện riêng của Naôê. Cô y tá lập tức cho cô biết, thậm chí cũng không hỏi lại xem ai gọi điện khiến cô lấy làm lạ. Trong khi quay đĩa sô, Mayumi trong giây phút thấy sợ hãi về sự táo bạo của bản thân, nhưng khi nghĩ đến buổi tối buồn tẻ sắp tới, cô lại giữ nguyên ý định. Sau khi hồi chuông thứ ba, ống máy bên kia đường giây được nhấc lên.
- Tôi nghe đây, - một giọng trầm trầm điềm tĩnh nói.
- Naôê tiên sinh phải không ạ ?
- Vâng, tôi đây.
- Tôi là Uêgusa. Mayumi Uêgusa.
- Mayumi Uêgusa ?... Tôi không nhớ được...
- Tôi đã được gặp bác sĩ một lần. Hôm ấy tôi bị sái chân, bác sĩ nhớ chứ...
- Sái chân... - Naôê nhắc lại, giọng trầm ngâm. Làm sao có thể nhớ được hết những người chỉ ghé bệnh viện có một lần ?
- Hôm ấy tôi được bác sĩ trưởng đưa đến.
- À- à !
- Nhớ ra rồi chứ ? - Mayumi mừng rỡ.
- Bây giờ thì nhớ rồi.
- Xin lỗi vì phải làm phiền tiên sinh. Tiên sinh không bận chứ ?
- Có việc gì thế ?
- Tôi có việc muốn gặp tiên sinh. - Trước đây Mayumi chưa bao giờ chủ động gặp một người đàn ông, hoại chăng cũng chỉ khi nào cô đi đòi nợ cho quán cà- phê, cho nên bây giờ cô thấy tò mò muốn biết những gì sẽ diễn ra. - Tôi bị đau chân.
- Cô cứ đến bệnh viện.
- Không được. Ở bệnh viện có papa.. ôi, tức là ông bác sĩ trưởng ấy. Ở đấy không tiện. Có lẽ tốt hơn là ở một quán bar nào đấy ?
- Ở bar à ? ! - Naôê kinh ngạc.
- Hay là ở nhà bác sĩ. Dĩ nhiên nếu bác sĩ không thấy bất tiện...
- Bây giờ ấy à ?...
- Vâng, ngay bây giờ có được không ?
Naôê ngập ngừng.
- Bác sĩ đang có khách ạ ?
- Ờ-ờ vâng.
- Vậy thì mai.
- ...
- Mấy giờ bác sĩ về nhà ?
- Sáu giờ.
- Vậy thì sáu giờ nhé ?
Lại một quãng im lặng.
- Bác sĩ không phản đối chứ ?
- Không.
- Bác sĩ làm ơn giúp cho, tôi xin đa tạ.
Mayumi đặt ống máy xuống và thở lại cho đều. Vì xúc động mạnh, cô toát mồ hôi.
"Hú vía !" - Cô cười khe khẽ rồi lau mồ hôi trên trán. Vừa lúc ấy có tiếng chuông gõ cửa. Bấm hai lần Mayumi rón rén đi ra cửa và nhìn con mắt cửa. Người bấm chuông là Yutarô.
- Papa ? Có việc gì thế ?
Mayumi vội vàng mở cửa. Yutarô vẫn mặc bộ đồ màu xanh thẫm như cách đây hai giờ, nhưng trong bản thân "papa" đã diễn ra những sự chuyển biến rõ rệt. Ông có có vẻ hoàn toàn mất tự chủ.
- Sao ? Có việc gì xảy ra thế ? - Mayumi hoảng hốt hỏi lại.
Yutarô buông người rơi phịch xuống đi-văng, rút một điếu thuốc lá trong cái hộp để trên bàn, hai mắt nhìn không chớp vào một điểm.
- Con Mikikô không đến.
- Thế thì cô ấy đi đâu ?
- Chả biết.
- Thế thì buổi lễ xem mắt đi đời à ?
Yutarô gật.
Mayumi phá lên cười không sao nhịn được nhưng nhìn vào gương mặt hầm hầm của Yutarô, cô nghẹn họng.
- Thế tiểu thư có biết hôm nay có buổi xem mắt không ?
- Dĩ nhiên là có.
- Thế thì cô ấy biến đi đằng nào... ?
- Suốt buổi sáng nó ngồi nhà, rồi sau bữa cơm trưa tự dưng nó sửa soạn đi Sibuya, bảo là đi mua sắm gì đấy. Bốn giờ, rồi năm giờ, mà vẫn chưa thấy nó về. Rốt cục đến giờ vẫn không thấy nó đâu.
- Có thể là cô ấy đi xi-nê hay xem hát gì đấy và quên khuấy đi chăng ?
- Nó không quên được đâu. Đã dặn đi dặn lại là phải về trước ba giờ.
- Lạ-ạ-ạ thật..,
- Hư hỏng đến thế là cùng !
Hai tay Yutarô run lên vì giận.
- Thế họ nhà trai nói thế nào ?
- Họ lễ phép xin lỗi rồi cáo lui. Nói chung là rất nhục.
- Đến khổ...
Tưởng tượng quang cảnh ông Yutarô đang nhẫn nhục xin lỗi bố mẹ của chú rể, Mayumi lại không nhịn được cười.
- Cô bé làm cho ông bà phát sốt rét lên nhỉ ?
- Em nói cái gì ? - Yutarô sôi máu lên.
- Không việc gì phải làm ra một bộ mắt khủng khiếp thế. Em đùa một chút thôi mà.
- Lúc nào nó cũng làm theo ý riêng, lúc nào cũng bày những trò vớ vẩn ! Thật là một con liều mạng.
Yutarô thẫn thờ dụi vào đĩa gạt tàn điếu thuốc lá mới hút một nửa. - Không biết nó đi đằng nào.
- Có lẽ chỉ vì cô ấy không thích, ngay từ đầu ấy.
- Không thích thì thôi, cứ nói thẳng ra. Nếu vậy sẽ không có ai ép uổng nó làm gì. Thế mà cứ phải vội vội vàng vàng rời Hakônê thật sớm ! Phải bỏ bữa tiệc về Tôkyô cho kịp giờ - điều đó tuyệt nhiên không làm cho Yutarô vui một chút nào.
- Chắc bà vợ của papa lại thúc ép cô ấy quá chứ gì.
- Dù sao chăng nữa thì một khi đã nhận lời đến là nhất định phải đến. Nếu không thích thì sau đó từ chối cũng được kia mà.
- Không đâu. Đã ngồi vào buổi lễ rồi thì không từ chối được đâu. Vả chăng, như em đấy thì chẳng có ai để mà từ chối người ta cả. Em thì chẳng có ai tổ chức lễ xem mắt cho cả...
Yutarô tức giận làm thinh.
- Nhưng tại sao papa lại đến đây ?
- Bây giờ mà về nhà thì chỉ tổ phát khùng thêm.
- Ô-ô, như thế tức là trong cơn phẫn nộ...
- Và nhân thể xem thử hạnh kiểm của em ra sao.
- Thì papa thấy đấy : Em vẫn trung thành với papa - Mayumi thẹn thùng cụp đôi hàng mi xuống khi nhớ lại cuộc nói chuyện điện thoại với Naôê.
- Các cô bây giờ không thể tin được !
- Vâng, không được như con gái papa đâu...
Mayumi đứng dậy đi vào bếp đặt ấm trà. Cô thấy hả hê vô cùng. "Thật đáng đời cho ông ta !" - cô khoái trá nghĩ bụng, rồi bỗng dưng thấy muốn trên tức thêm Yutarô.
- Thế nhỡ cô ấy bỏ nhà trốn đi hẳn thì sao ?
- Không mang đồ đạc đi ấy à ? Không đâu.
- Thế nhỡ cô ta làm điều gì dại dột thiệt cả đời người thì sao ?
Yutarô trừng mắt nhìn Mayumi.
- Đừng có nói gở.
- Không bao giờ có thể nói trước một người đàn bà sẽ hành động như thế nào, - Mayumi tuyên bố một câu thâm thúy.
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
U-ON C-STAT
Wap truyện NVGT TheGioi360 Blogradio Trắc Nghiệm Online