08:06 - 19/11/2015
i ta không chịu dạy những chuyện đó. - Bà y tá trưởng vốn là bậc thầy trong nghệ thuật nói những câu xỏ xiên với một vẻ mặt và một giọng nói hoàn toàn ngây thơ vô tội. - Không sao. Đến khi nào họ mở bệnh viện tư thì họ sẽ khắc hiểu. - Nói đoạn Yutarô đưa tập bệnh án cho Tsuruyô. - À, thế còn cái cô Đzyunkô Hanađzyô ra sao rồi nhi??
- Không có chuyển biến gì đáng kể.
- Vẫn ngủ à ?
- Có thức dậy được một lát rồi lại ngủ lại.
- Chà, giá được xem mặt cô ta một chút nhỉ !
- Xì, tiên sinh thật ! - Bà y tá trưởng cau mặt.
- Tôi nói thật đấy. Cứ muốn ghé một chút mà không làm sao tìm ra được một cái cớ hợp lý.
- Thì bác sĩ trưởng cứ làm như thể đi kiểm tra các phòng bệnh nhân. - Sêkiguchi mách nước.
- Ừ, thật đấy, có lẽ được đấy nhỉ.
- Không, có lẽ không được. Ông có phải là bác sĩ phụ khoa đâu ?
- Vậy thì làm thế nào bây giờ?
- Tôi nghĩ ra rồị Tốt hơn cả là ông cùng đi với bác sĩ Naôê.
- Ý hay đấy ! Naôê thì muốn đến phòng cô ta lúc nào cũng được.
- Đến chịu ông ! - Bà y tá trưởng nhíu đôi lông mày ra vẻ nghiêm khắc trong khi mấy cô gái ngồi phía sau Yutarô cười khúc khích. Giả sử bà Ritsukô có mặt ở đây thì Sêkiguchi chắc hẳn đã không tự cho phép mình ăn nói tự do như vậy, mà Yutarô cũng sẽ không dám đùa như thế.
- Các người giấu tôi một con búp bê mỹ miều như vậy để các người tha hồ ngắm nghía hẳn ?
- Nhân thể cũng nên biết rằng cô ta đã ba lần...
- Thế cơ à ?
Đôi mắt lươn của ông bác sĩ trưởng tròn xoe ra vì ngạc nhiên. - Vâng, - Tsuruyô mím môi - Trong bệnh án có ghi như vậy.
- Tôi không hiểu nổi những người đàn bà ấy... - Yutarô buông một tiếng thở dài nặng trịch.
- Vậy tôi sẽ nói với bác sĩ Naôê nhé ?
- Nói đi. - Ngả người trên đệm đi-văng, Yutarô chìm đắm vào những mơ ước êm đềm.
Chiếc xe hơi phóng vun vút về phía đông trên xa lộ tốc hành Tôkyô-Nagôya. Ở phía dưới, trên các sườn đồi có thể nhìn thấy những nếp nhà nép sát vào nhau. Tuy hôm nay là ngày nghỉ, đoạn xa lộ dẫn về thủ đô vẫn tương đối rộng rãi - đến tối hãy còn lâu.
Mayumi nói chuyện ríu rít mãi đến tận Yôkôhama, nhưng càng về đến gần Tôkyô cô càng sa sầm xuống và như khép kín mình lại.
- Papa sẽ về thẳng nhà à ? - Cô rời cửa kính và quay về phia Yutarô.
- Thì anh đã nói rồi mà.
- Thế là em lại chỉ còn lại một mình...
- Anh có việc mà.
- Em chả chơi thế đâu-u-u-u... - Cô nũng nịu.
- Em chịu phiền một tý. Từ tối hôm qua đến bây giờ chúng mình đã gần nhau suốt rồi còn gì.
Chiều hôm qua vào ngày thứ bảy Yutarô và Mayumi đã lên đường đi Hakônê, đến vùng suối nước nóng Ôôwakuđani và ở lại đêm ở đấy.
Chương 11:
Dĩ nhiên bà Ritsukô không biết gì về chuyến đi này. Ông Yutarô nói với vợ là mình đi dự cuộc thi đấu golf do hãng dược phẩm S. tổ chức. Quả thật cuộc thi đấu được dự định vào ngày chủ nhật và sẽ diễn ra ở thị trấn Sengôkuhara - về điều này Yutarô không hề nói dối, - nhưng trận đấu bắt đầu khá muộn, vào lúc mười giờ sáng, cho nên không cần gì phải lên đường từ ngày thứ bảy. Nhưng Yutarô khao khát hưởng thụ những cuộc ái ân với cô Mayumi tươi trẻ trong một khách sạn vùng núi bên cạnh những dòng suối, đã mời ông phụ trách tổ chức trận đấu về nhà và yêu cầu ông ta đóng cả một vở kịch trước mặt bà Ritsukô. Ông này, vốn là một phái viên thương mại của hãng S. lẽ dĩ nhiên đã đồng ý. Ông ta nói với bà Ritsukô, giọng phân trần.
- Cuộc tỷ thí sẽ bắt đầu rất sớm, vì vậy ông nhà phải lên đường từ hôm nay và ghé Hakônê nghỉ lại đêm.
- Tiếc nhỉ... Tôi cũng đã lâu không được đến Sengôkuhara...
Ritsukô đánh golf không thua chồng một chút nào, cho nên bà tiếc là phải. Bà buồn rầu ngước mắt lên bầu trời không gợn chút mây.
- Sau tết chúng tôi sẽ còn tổ chức một trận thi đấu nữa. Tôi hy vọng rằng lần này thế nào bà cũng sẽ đi dự !
- Thế bác sĩ Hirayama cũng đi chứ ?
- Dĩ nhiên.
Bác sĩ phẫu thuật Hirayama có một bệnh viện tư cách trường đại học Tôkyô không xa. Thời niên thiếu ông ta với Yutarô cùng học một lớp, rồi sau đó, khi đã bước lên con đường kinh doanh có thể, họ càng thân nhau và bây giờ cả hai gia đình thường lui tới nhà nhau rất thân tình. Sợ rằng Hirayama vô tình nói lộ ra, Yutarô và ông phụ trách tổ chức đã chịu khó mời ông ta cùng đi. Vì Hirayama không có nhân tình và tuyệt nhiên không thích thú gì việc phải ngủ lại đêm dọc đường, cho nên Yutarô phải chi tiền đi đường và phòng trọ cho ông ta. Một khi người ta có một địa vị tai mắt trong xã hội, ngay một cuộc du hý đơn giải cũng phải được trả giá không lấy gì làm rẻ.
- Tiếc thật đấy ! Hay có lẽ tôi cũng đi nhỉ ? - Ritsukô đột nhiên cao hứng lên.
- Bậy nào, bậy nào ! - Yutarô hốt hoảng xua tay lia lịa - Sao thế, mình quên rồi à ? Mai là lễ xem mắt của con Mikikô kia mà !
- Thì đã sao ? Mãi đến năm giờ chiều mới bắt đầu mà !
- Mình nói năng chẳng thèm suy xét gì cả
- Sáng sớm đã bắt đầu thi đấu. Phải không ?
Yutarô đưa mắt khẩn khoản nhìn ông phụ trách, mong tìm một chỗ dưạ.
- Phải, tám giờ, - ông xác nhận với cái giọng của một người có thẩm quyền. - Nhưng sau trận đấu của chúng tôi có tổ chức một bữa tiệc nhỏ, thành thử ít nhất phải đến ba giờ mọi người mới ra về.
- Thì đừng dự bữa tiệc nữa cũng được chứ sao, - Ritsukô bẻ lại.
- Sao bà lại nói vậy ! Làm sao đã tham gia cuộc thi đấu lại không đến dự cuộc gặp gỡ hữu nghị ?! - Ông phụ trách tỏ vẻ kinh ngạc.
- Đánh xong là cứ thế về thẳng à ? Người ta sẽ nghĩ về tôi như thế nào ?! - Yutarô tỏ vẻ tuyệt vọng.
- Thế ông làm sao về cho kịp buổi xem mắt nếu ông đi dự cái bữa tiệc ngu xuẩn ấy ? - Ritsukô thắc mắc.
- Tôi à... tôi sẽ ra về khoảng hai giờ. Nếu thấy đã cận giờ thì tôi sẽ đi thẳng đến khách sạn dự lễ xem mắt, không ghé về nhà nữa.
- Nếu vậy, tôi cũng có thể đi rồi về cùng một lúc với ông.
- Bà nói gì thế ?! Bà còn phải giúp con Mikiô mặc quần áo và sửa sang chứ ! Vào một ngày như thế mà cả bố lẫn mẹ đều bỏ đi đánh golf !... Thiên hạ tha hồ mà chê cười !
- Thì thôi vậy. Nhưng ông coi chừng đừng về trễ đấy. Lễ xem mắt mà đến chậm tức là không tôn trọng khách khứa. - Bực mình vì không được đi, bà Ritsukô nghiêm khắc răn đe ông chồng. - Tôi thì tôi biết ông quá đi rồi : hễ uống vào một giọt là chẳng còn nhúc nhích đi đâu được nữa.
- Xin bà đừng quá lo lắng, - ông phụ trách tổ chức xen vào. - Tôi sẽ luôn luôn bên cạnh ông nhà, tôi sẽ trông coi ông ấy.
- Thôi thôi, hai ông thì bao giờ chả thông đồng với nhau, - bà Ritsukô càu nhàu - các ông đã muốn cái gì thì...
- Chẳng lẽ tôi lại đi nói dối bà hay ao ? Xin bà đừng lo gì hết.
- Con người này là phải theo dõi từng bước ấy. - Ritsukô ném sang ông chồng một cái nhìn chứa đầy giông tố, và Yutarô sợ sệt ngoảnh mặt đi.
- Papa có việc thật à ? - Mayumi vẫn không buông tha.
- Thì anh nói rồi mà. Cũng vì thế mà anh phải bỏ bữa tiệc đấy chứ.
- Hông chơi thế đâu-u-u ! - Mayumi lại kêu lên với ...


like
dislike 
