08:06 - 19/11/2015
ề phòng. Tôi sẽ ghé sau. - Cô ấy kêu la đau lắm.
- Tiêm một ống nôbulông.
- Vâng ạ.
- Với lại thế này nữa : Ngày mai lúc mười một giờ sáng Hanađzyuô-san phải đi.
- Mai ạ ?
Nôrikô nhìn sang ông bầu.
- Cô ấy có việc gấp. Sáng sớm mai tôi sẽ khám. Cô chuẩn bị trước các thứ đi.
- Vâng ạ, - Nôrikô đứng lại một giây nữa, rồi quay lại và ra khỏi phòng.
- Tỉnh rồi... - Ông bầu thở dài nhẹ nhõm. - Cám ơn bác sĩ. Bây giờ tôi sẽ được yên tâm hơn nhiều.
- Ông yên tâm quá sớm.
Ông bầu mở miệng ra, nhưng rồi lại ngậm lại, không nói ra được một tiếng nào.
- Cuộc phẫu thuật đã tiến hành một cách bình thường. Hiện nay mới chỉ có thể nói được như vậy.
Naôê đứng dậy rót dung dịch sát trùng lên hai tay, mở vòi nước rửa sạch rồi đi lên phòng điều hành.
Nôrikô rửa các dụng cụ lau khô, rồi dọn dẹp lại phòng mổ. Dọn xong thì đã hơn chín giờ. Naôê đợi cô. Hai người cùng đến phòng Đzyunkô.
Ông bầu đã biến đi đâu mất, và thay cho ông là một người con gái khoảng mười bảy mười tám tuổi, chắc là cô thư ký của Đzyunkô. Đzyunkô nằm ngửa trên giường, rên khe khẽ vì đau. Naôê kiểm tra lại mạch cho cô. Huyết áp bây giờ hơi thấp, nhưng sau phẫu thuật điều đó không có gì đáng lấy làm lạ.
Vì mất máu, khuôn mặt cô hơi sắc nét lên và trông có vẻ ốm yếu. Trên gương mặt ấy không có sự tươi tắn khỏe mạnh thường thấy ở các thiếu nữ hai mươi mốt tuổi.
- Hanađzyô-san ! Hanađzyô-san ! - Nôrikô gọi đến lần thứ ba Đzyunkô mới khó nhọc hé mở đôi mắt.
- Yamaguchi- san ! Yamaguchi- san - Lần này Nôrikô gọi tên thật của bệnh nhân.
- V-vâng... - Giọng Đzyunkô nghe khàn khàn như giọng bà già.
- Vẫn còn đau à ?
- Đau- u- u.. - Đzyunkô nói giọng kéo dài, ngước mắt ai oán nhìn Naôê. - Đau lắm bác sĩ ạ
- Thuốc sẽ có công hiệu ngay bây giờ và cô sẽ ngủ rất say, - Nôrikô an ủi bệnh nhân.
- Ngày mai...
- Không nên lo lắng gì cả.
- Nếu ngày mai mà tôi chưa đi được thì sẽ ra sao ?... Nếu thế thì sẽ ra sao ?...
- Đừng xúc động, - Nôrikô nói đoạn quay sang cô thư ký. - Cô tắt đèn đi và trông cho cô ấy ngủ.
Naôê ra khỏi phòng.
- Ngày mai Hanađzyô-san sẽ đi đâu ? - Nôrikô theo kịp Naôê, hỏi.
- Đi Chiba. Cô ấy phải ghi băng một buổi diễn trên tivi.
- Liệu cô ấy có chịu nỗi không ?
- Không chắc.
- Thế thì tại sao anh lại cho phép ?
- Họ một mực đòi như vậy.
- Nhở xảy ra việc gì thì sao ?
- Tôi biết làm thế nào được ?
Naôê nhún vai.
- Thế nếu...
Hai người đi bào buồng thang máy. Trong buồng ngoài họ ra không còn ai nữa. Thang máy bắt đầu xuống.
- Nếu cô ấy quỵ thì sao ? - Nôrikô hỏi tiếp.
Buồng thang máy rất nhỏ, nên giọng Nôrikô nghe to quá mức.
- Hiện nay cô ấy nghĩ đến sự nghiệp nhiều hơn là đến sức khỏe.
- Chẳng lẽ cô ấy liều đến thế ?
- Đối với những người như thế có khuyên can thế nào cũng vô ích.
- Nhưng anh là thầy thuốc ! Anh có nhiệm vụ phải ngăn chặn lại một cách cương quyết.
Thang máy dừng lại ở tầng ba. Hai cánh cửa mở ra.
- Anh không ngăn cấm chuyện này thật là không phải, - Nôrikô vẫn không buông. - Đêm hôm trước cô ấy đã không ngủ lấy được một phút : Chính cô ấy nói là công việc ở Phukuôka ngập đến tận cổ. Đến chiều vừa đến đã mổ ngay. Thế mà bây giờ đã lại chuẩn bị lên đường ! Thật là hoàn toàn điên rồ ! Dù là một nghệ sĩ thì liều lĩnh như vậy cũng không thể dung thứ được. Anh cứ thử cho cô ấy đi đi, rồi cô ấy sẽ ngất ngay trên sân khấu cho mà xem !
- Cơ sự có lẽ sẽ xảy ra đúng như thế.
- Tiên sinh !!! - Nôrikô ném sang Naôê một cái nhìn hủy diệt. - Như thế là vô trách nhiệm !
Naôê dừng lại, tư lự đưa mắt nhìn quanh rồi bỗng quay đi, bước nhanh vào toa- lét.
Hôm sau đúng mười một giờ, Đzyunkô Hanađzyô có ông bầu và cô thư ký đi kèm, ra khỏi bệnh viện. Trước thềm đã có chiếc xe hơi chờ sẵn. Đzyunkô xốc cổ áo khoác lên để tránh những đôi mắt tò mò. Mặt cô ta nhợt nhạt như mặt một tử thi. Cô phải vịn vào tay ông bầu và lê đi từng bước - hình như mỗi bước đi đều làm cô đau đớn.
Trong bệnh viện mọi sự đều yên ổn. Theo dự kiến hôm ấy không có cuộc phẫu thuật nào, cho nên sau bữa ăn trưa Nôrikô và Naôê đều được nghỉ. Đến năm giờ, khi ngày làm đã kết thúc, Naôê và thẳng nhà.
Cơn bệnh sáng hôm qua, cuộc phẫu thuật cho Đzyunkô, phiên trực đêm và công việc ngày hôm nay ở bệnh viện - Tất cả những thứ đó làm thành một gánh nặng khủng khiếp đè lên vai Naôê, cho nên về đến nhà anh đổ xuống giường như một cái xác. Gần như ngay tức khắc có tiếng gõ cửa và Nôrikô lao vào phòng. Tay nàng cầm bó hoa bọc cellephan.
- Để em dọn đã, anh đứng dậy một chút ! - Cô vui vẻ nói nhanh, nghe như hát.
- Vừa nằm được một chút... - Naôê lầu bầu.
- Giường sạch ngủ thích hơn.
Nôrikô kéo tấm chăn trên giường xuống. Naôê miễn cường đứng dậy và khoác chiếc áo kimônô.
- Bác sĩ Kôbasi hôm nay không nói gì với anh ư ?
- Không.
Naôê chắp tay sau lưng nhìn ra cửa sổ.
- Thế à ?
Nôrikô tỏ ý ngạc nhiên, rồi mở cửa ra, cô cắm máy hút bụi - Ông ấy phẫn ghê quá.
Naôê im lặng đợi cô nói tiếp.
- Ông ấy bảo ông ấy rât' ngạc nhiên về thái độc của anh đối với Đzyunkô Hanađzyô. Ông ấy cho rằng làm như vậy là tàn ác và vô nhân đạo. Chỉ có loài ác thú mới xử sự như vậy.
Naôê đút một điếu thuốc lá vào miệng và đi ra gian bếp.
- Ông ấy lại còn nói rằng một người thầy thuốc mà chấp nhận những chuyện như vậy, không nên tự xưng là thầy thuốc. - Nôrikô vừa nói tiếp vừa đưa chổi khua dưới gầm bàn. - Cả bà y tá trưởng và Akikô, ai nấy đều nghĩ như vậy. Em thấy khó chịu kinh khủng.
Naôê nhìn mấy bông hoa của Nôrikô đem lại. Trong cái chậu con đựng nước có cắm mấy bông hoa tra và mấy cành arđizi.
- Nói chung thời gian gần đây bác sĩ Kôbasi chê trách anh rất nhiều.
- Không sao.
- Nhưng bây giờ không phải chỉ một mình ông ấy. Ngay cả bác sĩ Kawahara cũng phải ngạc nhiên. Rồi đến mai bác sĩ phụ khoa Murasê đến, không biết còn sẽ ra sao !
Nôrikô tắt máy hút bụi và đóng cánh cửa kính lại.
- Chính em cũng thấy hành động như vậy là không đúng.
Naôê im lặng.
- Chắc anh chưa ăn gì phải không ? - Nôrikô quyết định đổi đề tài. - Em có mua một ít đồ ăn đây.
Cô lấy trong gói ra một ít sushi đựng trong một cái hộp nhỏ.
- Anh đã đói chưa ?
- Chưa.
- Thế thì em bày hoa đã.
Nôrikô lấy cái chậu hoa đem ra lavabô cắt bớt các cuống hoa.
- Lại còn cái việc bác sĩ trưởng ra lệnh làm biên bản về cuộc phẫu thuật làm cho ông già Isikura là cắt đoạn dạ dày. Như thế là không trung thực ! Thật ra mình có làm gì đâu, chỉ mổ bụng ra xem rồi khâu lại.
- Có lẽ đúng.
- Anh ăn nói như thể việc này không liên quan gì đến anh. Thế như chính anh mổ chứ ai ! May mà bản thân cụ Isikura tin là như thế. Nhưng còn người nhà của cụ thì sao ?! Chính họ phải trả tổn phí phẫu thuật.
- Tôi sẽ viết lại phần kết luận.
- Đến khi bác sĩ trưởng biết được, ông ấy sẽ tha hồ nổi giận ! - Nôrikô cười. ...


like
dislike 
