Im lặng.
- Nhưng đó tòan là chuyện bịa đặt! - Cô quay về phía Naôê, lòng chứa chan hy vọng: - Kìa anh nói đi! Bịa đặt phải không? Cô ấy nói dối từ đầu đến cuối, phải không?
- Không.
- Không ư?! - Mikikô kinh hãi nhìn Naôê với đôi mắt mở rộng.
- Tất cả những điều cô ấy nói đều là sự thật thuần.
- Trời ơi... - Mikikô có cảm giác như mình rơi xuống một vực thẳm. - Thế tức là... tức là anh với cô ấy...
- Không. Theo tôi, giữa tôi và cô ấy không có gì cả.
- "Theo anh"? Anh lại còn là một thằng hèn nữa ư? Anh không dám nói thẳng à?
- Tôi... không nhớ rõ. Tôi không được tỉnh.
- Em không tin!
- Đó là việc của em.
- Anh... - Mikikô đứng phắt dậy. Cô khó nhọc trấn áp cái ý muốn tát vào mặt Naôê, - Thế anh có biết cô ấy là ai không?
- Có.
- Cô ấy chinh là tình nhân của ba em, anh có biết không?
- Biết.
- Thế mà anh vẫn... - Mikikô không nói tiếp được nữa. Cô úp mặt lên tấp chăn phủ trên lò và khóc nấc lên. - Anh là một con quỉ, anh... anh... là một con quái vật! Anh sẽ bị thiêu trong lửa địa ngục... - Mikikô gục đầu lên hai cánh tay khóc nức nở.
Naôê nhìn Mikikô rồi xem đồng hồ. Tám giờ rưỡi.
- Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh điều này...
Naôê đứng dậy và đến ngồi bên cạnh Mikikô đang khóc rưng rức, rồi lặng lẽ ôm lấy thân hình mảnh dẻ của cô kéo vào lòng mình.
- Buông ra! Anh là người vô lương tâm. Anh buông ra!... - Mikikô vật vã như trong cơn mê sảng.
Naôê kiên trì tìm đôi môi Mikikô.
- Anh buông ra, tôi ghê tởm anh! - Mikikô nghiến răng lại, cố vùng ra. Hai tay ôm Mikikô thật chắc, Naôê quan sát cô như thể tìm thấy một niềm khóai lạc trong cơn giận dữ điên cuồng của cô. Rồi đột nhiên nhằm đúng vào lúc Mikikô hở môi để thở, Naôê bịt miệng cô lại bằng một cái hôn.
Tỉnh dậy, Mikikô ngạc nhiên nhận thấy rằng nỗi căm hờn và giận dữ đã tan biến đi từ lúc nào không còn để lại một dấu vết chỉ còn lại cảm giác mỏi mệt và thanh thản. Nhấc đầu lên khỏi gối, cô nhìn kỹ Naôê một hồi lâu. Đôi vai gầy guộc dưới làn da căng.. trên ngực lộ rõ mấy cái xương sườn... Cái cuống họng sắc cạnh... tất cả những cái đó đều thân thuộc đến nỗi Mikikô ứa nước mắt.
- Một, hai... - Cô đếm mấy cái xương sườn nổi rõ lên, - ba, bốn... - Mỗi tế bào của con người này bây giờ đều là của cô, đều tự phó thác vào đôi bàn tay mơn trớn của cô. - Năm, sáu...
Và đến đây tiếng chuông cửa bỗng vang lên lanh lảnh. Mikikô sợ hã co rúm người lại, nép sát vào ngực Naôê và nín thở. Bao nhiêu tâm lực đều dồn vào thính giác. Tiếng chuông ngừng một lát rồi lại tiếp tục vang.
Tấm thân trần truồng - tuyệt vời như một nghệ phẩm bằng pha lê được gọi giữa tinh vi, - đắp một tấm chăn kép mỏng. Mikikô run lên mặc dầu đã cố bình tĩnh.
Lại một hồi chuông. Cuộc tra tấn này hình như không bao giờ chấm dứt.
Mikikô thận trọng nhấc đầu lên và nhìn Naôê.
- Có ai đến, - cô thì thầm.
Naôê lặng thinh.
- Làm thế nào bây giờ?
- Đừng làm gì cả.
- Nhưng chẳng lẻ... Có người đang đợi mà...
Thay cho câu trả lời, Naôê lại ôm lấy Mikikô. Cô nép sát vào ngực ông như tìm một sự che chở. Cuối cùng hồi chuông im bặt.
- Chắc họ đi rồi nhỉ? - Mikikô phỏng đóan.
Naôê vẫn ôm cô, - hai mắt nhắm nghiền.
Naôê đứng dậy, đến cạnh bàn lấy một điếu thuốc lá và cái gạt tàn rồi châm thuốc hút.
- Thế là đành về không. Chắc người ấy giận lắm...
Mikikô chưa kịp nói hết câu thì chuông điện thọai đã reo lên. Naôê ngồi hút thuốc lá, đầu cúi gầm, vẻ tư lự.
- Hình như vẫn là người ấy, - Mikikô nói.
Người ở bên kia đường dây rất kiên nhẫn, như thể biết rằng có người ở nhà, Mikikô đếm được mười hồi chuông.
- Có lẽ nên trả lời chăng?
Naôê đi sang buồng tắm. Mikikô vẫn nằm trên giường đưa mắt tìm quần áo.
Cái máy điện thọai hình như phát điên. Giận hờn trách móc, đau thương, tuyệt vọgn đều có thể nghe rõ trong những hồi chuông này. Đến nỗi Mikikô súyt khóc òa lên.
Naôê trở vào phòng đến cạnh máy điện thọai. Cái máy dường như chỉ đợi có thế: nó lập tức im bặt.
Mikikô quay lại. Trong tay Naôê cô trông thấy một cái chìa vặn vít: Naôê đã tháo máy điện thọai.
Chương 17:
Bà Ritsukô bắt đầu học chơi mạt chược cách đây hai năm. Còn Yutarô thì đã trở thành một tay máu mê ngay từ thời sinh viên. Và sau khi mở được bệnh viện riêng, ông vần thỉnh thỏang mời những ông bạn mạt chược cũ đến chơi một vài ván.
Thời gian gần đây ông chơi với hai bác sĩ. Hirayama và Uchimôra ở khu vực Mêgurô. Cả ba người đều bận việc đến tận cổ cho nên không mấy khi tụ tập được, mỗi tháng chỉ được một lần, nhưng mỗi lần như vậy họ đều chơi đến khuya. Yutarô hay vắng mặt trong những buổi ấy; họat động của ông trong Hội đồng thị chính và ban quản trị Hội lương y không để lại cho ông được bao nhiêu thì giờ rỗi.
Yutaorô tự nguyện dạy cho Ritsukô đánh mạt chược. Người ngòai nhìn vào có thể thấy buồn cười. Ai lại bỏ công đi dìu dắt từ những bước đầu cho một bà vợ ngũ tuần tập chơi một trờ chơi cực kỳ phức tạp, nhưng ông Yutarô có một ý đồ riêng mà không ai biết. Với tuổi tác, bà Ritsukô đã trở thành khó tính, dễ kích động, hay gắt gỏng, và mạt chược có thể làm cho bà khuây khỏa. Ngòai ra đó dường như là một cách chuộc lại cái tội lỗi của ông trong vụ Mayumi. Nhưng điều chủ yếu là những ván bài sau mười hai giờ đêm giúp ông lãng tránh việc làm tròn những bổn phận của người chồng.
Lúc đầu Yutarô sợ rằng vợ mình sẽ không muốn động não để tập đánh mạt chược. Tuy vậy ông thỉnh thỏang lại khích lệ bà: "Chỉ ngồi xem thôi thì thích thú gì. Giá mình học đánh đi thì hay. Mình không thể tưởng tượng nó thú vị như thế nào đâu". Rồi đột nhiên Ritsukô bắt đầu thấy ham.
Yutarô đã tận tình dành ra mấy buổi tối dể bày vẽ cho vợ hiểu rõ những qui tắc của trò chơi. Nhưng chẳng bao lâu ông phát chán. Thế là ông bèn khóan trắng cho Yuđzi việc dạy bảo Ritsukô và Mikikô.
Song dần dần Yutarô hiểu ra rằng mình đã tính nhầm một cách nghiêm trọng. Ritsukô maê mãi với mạt chược, ngồi đánh suốt buổi với Sêkiguichi, và khi đã thành thạo, lại lôi kéo luôn cả vợ chồng Hirayama vào cuộc.
Rốt cục Yutarô phải gánh chịu những hậu quả tai hại của cái mưu do chính ông bày ra. Bởi vì nếu trước đây ông có thể lấy cớ đi đánh mạt chược để chạy đến nhà Mayumi thì bây giờ cái cớ ấy không còn dùng được nữa. Còn tệ hơn thế: bà Ritsukô đã dạy cho bà Hirayama chơi, thành thử bây giờ họ có thể làm thành hai đôi quanh bàn mạt chược. Đồng thời chính hai bà an định những buổi chơi bài với nhau: họ đều biết rất rõ thời dụng biểu của chồng, thành thử rất khó lòng có thể tìm được một cái cớ thóai thác những buổi ấy.
Yutarô rất thích đánh mạt chược, nhưng một thành phần như vậy không làm cho ông hài lòng lắm. Nếu đã chơi thì phải chơi lớn, để có cái thú hồi hộp của sự thua to hay được lớn, ch...
