- Thế bây giờ cô ấy ra sao?
- Ra viện rồi.
- Không, là nói chuyện ma túy ấy.
- Ai mà biết được? Vả lại cũng chưa có bằng chứng đích xác, chẳng qua Naôê phỏng đóan là cô ấy có chích, thế thôi. - Yutarô xoay cái cổ ngắn, nắn lại cái ca-vát. Chà, thanh niên bây giờ... Không còn tài nào hiểu được họ nữa.
- Papa không định ám chỉ luôn ca/m em nữa đấy chứ?
- Sao em nói thế. - Yutarô đến cạnh Mayumi và cũng soi mình trong gương.
- Bác sĩ Naôê ra sao?
- Vẫn thế... Mà sao? Em muốn cưa ông ta đấy à?
- Lại còn thế nữa! Mayumi phì cười. - Ông ta là người căm ghét phụ nữ kia mà.
- Em lấy ở đâu ra thế?
- Papa còn ngờ vực? Đấy cứ xem bao nhiêu cô y tá trong bệnh viện lượn lờ xung quanh ông ta, mà ông ta cũng chẳng thèm nhìn nữa.
- Ừ... đàn bà cứ báu quanh ông ta, - Yutarô im lặng một lúc rồi miễn cưỡng tán đồng.
- À, papa này, thế còn cô con gái papa ra sao rồi? - Trông Mayumi như thể một con quỉ nhập vào.
- Mikikô ấy à?
- Đã yên chưa?
- Hình như yên rồi.
- Thế papa có biết tối hôm ấy cô bé ở đâu không? - Mayumi nheo nheo đôi mắt một cách bỡn cợt.
- Ở đâu đâu? Ở nhà một cô bạn gái.
- Bạn gái... Bạn gái nào?
- Bạn học từ hồi còn ở trường đại học.
- Hừm... Thế papa không thử xác minh thêm xem sao à?
- Để làm gì? Chính nó bảo mà.
- Chà!
- Thế thì việc gì đến em? Yutarô phản công. - Có cái gì đặc biệt lắm đâu?
- Ừ thì thôi, không có gì... - Mayumi rời tấm gương ra nằm ở đi-văng.
- Em có quen với Mikikô à?
- Không, không quen.
- Thế tại sao em lại bận tâm nhiều đến nó như vậy?
- Một cô dâu mà bỏ lễ xem mắt trốn đi: chuyện đó không thú vị hay sao? Chết cười...
- Ai cười, ai khóc... - Yutarô mặc áo vét tông - Thôi anh đi.
- Khoan đã - Mayumi nhổm dậy. - Hay có lẽ cô ta yêu Naôê?
- Em nói có suy xét đấy chứ? - Yutarô đứng lại bên ngưỡng cửa và ngạc nhiên nhìn Mayumi. - Mikikô ấy à? Nó yêu Naôê à?
- Thì sao, điều đó không thể có được hay sao?
- Em có bằng chứng gì không?
- Không. Chẳng qua em chợt nghĩ ra như vậy.
Bây giờ thì Yutarô lại không thể yên tâm ra đi được nữa. Ông quay lại và ngồi xuống đi-văng bên cạnh Mayumi.
- Bác sĩ Naôê đã ba mươi bảy tuổi rồi, - ông nói.
- Nhưng con gái lại hay thích đàn ông tuổi đó.
- Con Mikikô đã có lần nào nói chuyện với ông ta đâu.
- Papa có chắc không? - Mayumi cười nhạt.
- Em có biết một chuyện gì à? Thế thì nói tọac ra đi.!
- Em không biết gì hết. Nhưng nhỡ ra hai người có gặp nhau thì sao? Một cách vụng trộm ấy.
- Vớ vẩn ! Naôê có bồ rồi.
- Ai thế?
- Cô y tá Nôrikô Simura.
- Thế tức là vẫn có đấy... - trước đây Mayumi cũng đóan rằng Naôê tất phải có một cô nào đậy, nhưng bây giờ, khi nghe Yutarô nó ra điềi đó, cô bỗng dưng thấy hoang man. - Nhưng như thế thì có sao? - Cô khinh bỉ phì cường. - Dù ông ta có hai hay ba cô thì em cũng chẳng lấy làm lạ. Naôê kia mà! - Mayumi mạnh dạn lên, tuy lòng cô thấy buồn rười rượi.
- Hôm nay em ăn nói lạ quá. Nghe mà phát điên lên được.
- Papa ạ, dĩ nhiên đây là việc của papa, - Mayumi nói với một giọng đầy ẩn ý, - nhưng em cũng khuyên papa là đừng chần chừ với những buổi xem mắt.
- Cái này thì em có thể yên tâm, sắp tới anh sẽ thu xếp ổn thỏa ngay.
- Cũng với chàng rể ấy à?
- Phải, vừa rồi phải xin lỗi anh ta. Nói rằng cô dâu bị kẹt vì có tai nạn.
- Chà papa chịu khó thật!
- Chỉ có một đứa con gái thì phải lo chứ.
- Dĩ nhiên là phải! - Mayumi an ủi Yutarô với tất cả sự tinh quái mà cô có thể có được, rồi nói thêm: - papa hạnh phúc thật đấy.
- Anh ấy à? Hạnh phúc à ?
- "Và chỉ mình người cha được hưởng thật thái bình trong sự bất trí..." - Mayumi ngâm nga với một giọng diễn cảm.
- Em muốn nói gì thế?
- Thôi được rồi, được rồi, đã về thì về đi.
Lời lẽ của Mayumi đã làm cho Yutarô rất khó chịu, nhưng bà Ritsukô đang đợi ở nhà, và ông không được quên điều đó. Khi ra đi ông có nói là đến Hội lương y; bây giờ đã sắp năm giờ, mà đến sáu giờ thì hai ông bà đã định sẽ đến nhà Hirayama đánh mạt chược.
- Thế anh đi nhé?
- Di đi, đi đi. - Mayumi cũng chẳng thèm quay đầu về phía Yutarô nữa.
Yutarô đà đi rồi, mà hồi lâu Mayumi vẫn chưa bình tâm lại được. Còn phải nói: Yutarô chẳng cho cô biết được thêm chút gì, hơn nữa trong đầu óc ông bây giờ chỉ nghĩ đến buổi xem mắt của Mikikô: Naôê đang có một co Nôrikô Simura nào đấy... Thế là mọi thứ cứ rối tung cả lên...
Nỗi căm ấut đang bị dồn nén của Mayumi bỗng tìm được một lối thóat bất ngờ: "Hay là ta đi gặp cái con Mikikô ấy và cho nó một trận?" Suy nghĩ một lát, Mayumi thấy cái ý này không đến nỗi phi lý quá, mà lại hứa hẹn một cái gì có phần thú vị. "Mày tưởng mày là con gái một ông bác sĩ trưởng thì bao nhiêu hạnh phúc đều thuộc phần mày hết sao? Đừng hòng!" Bây giờ thì Mayumi không còn dừng lại được nữa.
Lúc bây giờ mới năm giờ chiều, đến lúc phải đi làm việc hãy còn thừa chán thời gian. Sau khi hút một điếu thuốc lá và nhắp ít Brandy, Mayumi giở cuốn sổ điện thọai và nhấc ống máy. Số điện thọai của Yutarô Ghyôđa được ghi không phải dưới chữ G, mà dưới chữ P - tức papa.
Sau mấy tiếng túyt dài, trong máy có tiếng một người đàn bà có tuổi. Mayumi phát hỏang, sợ rằng chính bà Ritsukô cầm máy, và trong một khỏanh khắc còn lặng người đi nừa là khác, nhưng ngay lập tức cô lại nhớ rằng bà vợ Yutarô có một giọng nói cao, vang lanh lảnh. Có lẽ người nhấc máy là một bà hầu phòng.
- Xin lỗi, tiểu thư Mikikô có nhà không ạ?
- Xin chờ cho một phút.
Người ta cũng chẳng hỏi xem ai đã gọi điện. Chắc là vì người đó không phải là một người đàn ông.
- Tôi nghe đây, - một giọng trẻ trung và rất trong nói.
- Mikikô-san đấy ạ?
- Vâng.
- Tôi tên là Uêgusa. Tôi muốn được gặp mặt tiểu thơ.
- Uêgusa? - Trogn giọng nói của Mikikô lộ rõ ý ngạc nhiên. - Xin lỗi, nhưng bà là ai?
- M-m-m... Biết nói với tiểu thư thế nào đấy... Nói chung, tôi cần kể cho tiểu thư nghe một điều.
- Điều gì ạ?
- Việc này có liên quan đến bác sĩ Naôê.
- Naôê ư?!
Mayumi cảm thấy Mikikô giật mình.
- Cô đừng sợ, không có việc gì xảy ra đâu. Chẳng qua tôi có hơi quen ông ấy... - Mayumi nói giọng ôn tồn hơn.
- Nhưng tôi thì có liên quan gì?
- Tôi có nghe được một vài điều... Nhưng xin cô đừng sợ, tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi. Ta có thể gặp nhau hôm nay được không? Chẳng hạn vào lúc... hay ngay bây giờ cũng được.
Sau một quãng lặng im Mikikô nói thì thào:
- Được.
- Vậy thì sáu giờ ở Sibuya nhé? - Và Mayumi nói tên một hiệu cà-phê nhỏ rất ấm cúng.
- Nhưng... Tôi chưa bao giờ biết được mặt bà.
- À vâng!
Mayumi quên khuấy đi rằng chính cô cũng không biết mặt Mikikô.
- Tôi sẽ mặc măng-tô màu tím, tay cầm một tờ nhật báo phụ nữ, - Mayumi nói.
- Còn tôi... sẽ mặc áo măng-tô trắng.
- Tạm biệt, - Mayumi đặt ống máy xuống và bỗng thấy xấu hổ ghê gớm.
Mỗi lần đi làm, Mayumi ăn mặc rất nhũn nhặn. Chiếc áo mặc để phục vụ khách thì cô cầm theo. Ngày ở Tôkyô, nơi mà các đường phố khá ...
