08:06 - 19/11/2015
m cười... Hanađzyô Đzyunkô đang được đưa vào bệnh viện ! - Nghĩa là cô ta cố gượng được một lúc rồi sau đó vẫn xỉu, phải không ?
- Ngã lăn ra đất à ? - Một cô y tá khác háo hức hỏi.
Phụ nữ vốn rất mê những chuyện xì-căngđan, nhất là khi những chuyện ấy không có liên quan đến bản thân họ.
- Chứ sao nữa. Nhưng người ta lập tức bế cô dậy và đặt nằm ở đi-văng.
- Việc ấy xảy ra ở phòng tiền sảnh à ?
- Không. Khách sạn đã tràn thiết một phòng lớn cho buổi họp báo.
- Thế cô ấy ăn mặc thế nào ?
- Ô- ô ! Rất các liệt ! Các cô thử tưởng tượng mà xem, một chiếc xoa màu vàng rực, có thêu một con bướm đỏ chạy những đường xanh xanh. Thêu ở đây này. - Yurikô dùng hai tay vẽ thành một vòng tròn lớn trên vạt áo của mình. - Một con bướm to tướng hai cánh dang rộng. Nói chung, rất thần tiên. Mình chưa bao giờ trông thấy một cái gì tương tự.
- Rất hợp với bài hát nhỉ.
- Chinh thế. Và các cô thử tưởng tượng xem : Cô ta đã ngất đi trong một trang phục như vậy.
Các cô y tá cố sức tưởng tượng cho ra cái khung cảnh ấy.
- Chắc trông đẹp lắm nhỉ ?
- Cái gì đẹp ?
- Thì cái con bướm ấy.
- Con bướm thì đẹp tuyệt. Chỉ có điều là lúc ấy nó ướt đầm những máu...
Mấy cô y tá nhìn nhau cười khúc khích.
- Nhưng có ai biết sự thật do đâu mà ra thế đâu !...
Các cô rất lấy làm hãnh diện vì chỉ có họ chia xẻ được điều bí ẩn của cô "minh tinh".
- Khi chở đến đây cô ấy vẫn mặc chiếc áo ấy à ?
- Thì dĩ nhiên. Còn thì giờ đâu mà thay áo cho cô ấy, nếu chậm trễ thì chỉ có nguy thêm.
- Thế mặt cô ấy ra sao ?
- Tái xanh như chết rồi ấy. Nhưng rất đẹp, trông mà choáng người đi ấy !
Yurikô ép chặt hai tay lên ngực, hai mắt đảo lên mi trên trông khi ôn lại cái cảnh bất hủ cô vừa được chứng kiến.
- Rồi sao nữa ?
- người ta đã gọi điện cho bác sĩ Naôê, và bác sĩ đã ra lệnh đưa ngay cô ta vào phòng mổ.
- Vẫn để nguyên chiếc áo ấy à ?
- Bác sĩ Naôê khi bước vào phòng mổ cứ há hốc mồm ra.
- Thế rồi sao nữa, sao nữa ? - Akikô giục rối rít.
- Rồi thì... Ôi khủng khiếp quá ! Khi ông ấy nghe nói huyết áp còn có tám mươi, ông ấy tiêm ngay thuốc cầm máu và mổ lại lần nữa. Lại tiếp huyết thanh. Sáng hôm nay cô ấy đã hơi đỡ. Ông bầu ở bên cạnh cô ấy suốt đêm không rời một bước.
- Giữa hai người có cái gì không nhỉ ? Akikô hỏi.
- Biết nói thế nào với cậu đây.. Không biết cô ấy có quá quen thuộc với ông ta không ? Hôm qua ông ta đưa vào bệnh viện đủ thứ đồ, kể cả đồ lót, thế mà cô ấy vẫn tỉnh bơ như không.
- Ông ấy chăm sóc cô ta từng li từng tí...
- Nhưng cái thai hình như không phải của ông ấy.
- Thế- ế- ế à ? !
- Hôm nay Kenđzi Tanimôtô có đến thăm Đzyunkô. Đem vào cả một đống quả và một bó hoa to tướng.
- Đúng, đúng. Chính đó mới là kép của cô ta. Thậm chí trên các báo người ta còn viết về chuyện này.
- Ôi, không thể hiểu được mấy ông bà nghệ sĩ.
Và mấy cô gái thở dài thườn thượt.
Naôê chỉ khám được Đzyunkô lúc hai giờ - Ông trở lại bệnh viện sau mười giờ, cho nên không có thì giờ đi thăm các phòng bệnh trước buổi nghỉ trưa. Nôrikô, vẫn còn buồn bực vì câu chuyện hôm qua, không muốn đi theo Naôê thăm các phòng bệnh nhân lắm, nhưng cô cũng muốn nhìn Đzyunkô một chút. Sự tò mò đã giành phần thắng, và Nôrikô quyết định đi đến phòng cô ca sĩ với Naôê.
- Lấy nhãn áp kế ! - Naôê nói, như thế giữa hai người không hề có chuyện gì xảy ra, không hề có cuộc chia tay nặng nề hôm qua. Trong khi vội vã bước theo ông, Nôrikô nhớ lại mấy tấm phim X-quang mà cô đã tình cờ phát hiện. Nhìn vào lưng Naôê, cô chợt hình dung rõ nét những đốt xương được tia Roentgen vạch trần ra : Những khối trắng trắng trên cái nên đen của âm bản.
"Nhưng tại sao anh ấy lại chỉ nghiên cứu cột xương sống của bản thân mà thôi ? " - Nôrikô thắc mắc. Hôm qua cô đã nghĩ rất lâu về vẫn đề này, nhưng rốt cục vẫn không tìm được cách giải thích. Cô rất muốn hỏi thẳng Naôê, nhưng lại hiểu rằng việc đó không thể được. Vì cô mới chỉ nảy ra cái ý lau bụi trong tủ thôi mà anh ấy đã giận điên lên rồi. Nếu cô thú nhận là đã trông thấy mấy tấm phim thì mọi thứ sẽ tiêu ma. Có thể biết chắc như thế. Ý muốn biết sự thật tha thiết đến nỗi cô có thể vui lòn ghy sinh tất cả những gì mình đang có.
"Chỉ một ngày sau mọi sự sẽ bị quên hết ", - Nôrikô tự nhủ.
- Trên cánh cửa dẫn vào phòng Hanađzyô có treo một tấm giấy nhỏ đề hàng chữ : "Cấm thăm hỏi bệnh nhân ". Hai người gõ cửa và bước vào. Trong phòng ngự trị một ánh sáng mờ mờ màu xanh lục. Đzyunkô đang nằm yên, hai mắt nhắm nghiền. Khuôn mặt cân đối được hóa trang cẩn thận của Đzyunkô chìm trong đống gối đệm.
- Ngủ à ?
- Cách đây một giờ có tỉnh dậy một lát, nhưng rồi lại ngủ...
Ông bầu ngồi ở cạnh giường đứng dậy đưa tay về phía chồng gốị
- Thôi. Nếu cô ấy ngủ thì đừng đánh thức.
Naôê luồn tay dưới tấm chăn, cầm lấy cườm tay mảnh khảnh của Đzyunkô bắt đầu đếm mạch.
- Không có gì thay đổi chứ ?
- Không. Cứ ngủ li bì thế thôi.
- Mấy hôm vừa rồi quá mệt.
Ông bầu ngượng nghịu giấu kín đôi mắt.
- Để cô ấy nghỉ.
- Vâng ạ
Sau bài học kinh nghiệm cay đắng vừa qua, ông bầu không có ý định chống chế gì nữa.
- Cô ấy chưa ăn gì à ?
- Kể từ hôm qua chưa ăn chút gì.
- Khi nào cô ấy tỉnh dậy, ông phải ép cô ấy ăn một chút.
- Vâng.
Naôê đã toan bỏ đi, nhưng ông bầu giữ lại :
- Dĩ nhiên sau khi xảy ra những việc như vừa rồi mà hỏi ngay thế này thật không phải... Cô ấy còn phải nằm ở đây bao lâu nữa ạ ?
- Được năm ngày thì tốt.
- Năm ngày ? !
- Ông lại định lôi cô ta đi đâu nữa sao ?
- Ồ không, bác sĩ hỏi gì lạ thế. Cô ấy đã ngất đi trước mặt mọi người. Bây giờ sẽ không có ai dám nói gì, dù cho chúng tôi có xé hợp đồng chăng nữa.
- Thế à ?
- Bác sĩ không biết, chứ ông chủ tịch công ty truyền hình đã cho tôi một trận nên thân.
- Vì sao ?
- Tôi đã giấu không cho ông ta biết cuộc phẫu thuật, và bây giờ mọi việc đều đã lộ ra hết. Ông ta chửi tôi thậm tệ vì đã không cho ông ta biết sự thật.
- Ừ- ừ...
- Tình cảnh thật là... - Ông bầu gãi gãi sau gáy và nói thêm : - Tôi đã bàn kỹ với ông ta và cả hai đã quyết định không nên vội. Cứ để cho Đzyunkô nghỉ ngơi cho thật lại sức.
- Cho cô ấy nằm một tuần thì tốt.
- Cũng được, chỉ lo bọn phóng viên.
- Vậy ông đề nghị thế nào ?
- Tôi nghĩ rằng hôm nay sẽ có bọn phóng viên của tuần báo phụ nữ kéo đến, có thể có cả phóng viên của mấy tờ báo khác nữa... Phải giấu sao cho họ đừng biết sự thật.
- Ta sẽ nói là cô ấy viêm ruột thừa.
- Có đủ để cho họ tin không ? Họ không đóan ra được sao ?
- Có thể nói rằng từ hôm qua cô ấy đã lên cơn đau, liền tiêm thuốc giảm đau để lên sân khấu, nhưng rồi cái ruột thừa bị viêm đã đột nhiên vỡ ra.
- Trong những trường hợp như vậy phải nằm viện bao lâu ?
- K...

like
dislike 
