Polly po-cket
*Danh ngôn tình yêu:
13:46 - 15/09/2015

bừng như trước nữa, chắc là nó nhớ
hắn, chắc là nhớ đấy..!! Vì nó đã
khóc cơ mà, lần đầu tiên nó biết
khóc vì một người con trai..!!
***

Sau khi hắn chuyển đi, nó chỉ gặp
lại hắn vài lần trên xe khách. Nó cứ
nhìn hắn, ngắm hắn nhiều lắm. Nó
biết rằng hắn có cao hơn trước rất
nhiều, nhưng cái mặt nó vẫn ngố
lắm, hắn vẫn trẻ con. Nó biết rằng
"Nó thích hắn" một xíu thôi... Còn
hắn, hắn còn không nhận ra nó..!!
Lên lớp tám, nó nuôi tóc dài và luôn
cột tóc thành cái đuôi gà vắt vẻo
trên đầu ý... Nó biết ngắm mình
trong gương và nó nhận ra: Thì ra
nó cũng đáng yêu như bao bạn nữ
khác cùng lớp... Từ đó, nó được mọi
người chú ý hơn và cho tới cuối năm
lớp tám, nó biết yêu... Nó nhận lời
cậu bạn ấy trong giây phút nó yếu
lòng nhất, nó dựa dẫm vào cậu bạn
ấy rất nhiều mặc dù trước đớ, nó là
một đứa mạnh mẽ. Rồi nó biết cái
cảm giác chia tay. Sau hai lần như
vậy, nó đã trưởng thành hơn..!! Và
khi đó: Nó gặp lại hắn...!!!
***

Nó gặp lại hắn vào ngày đầu tiên thi
tuyển sinh vào trường THPT. Hắn
bây giờ khác trước nhiều lắm. Hắn
cao hơn trước cơ, hắn cao hơn nó
hẳn hai cái đầu. Hắn nổi bật giữa
đám đông với cái áo sơ mi trắng,
quần bò đen và cái cặp đeo chéo
nhìn thư sinh lắm. Hắn trắng trẻo,
và hình như...hình như hắn rất
đẹp...!!

Cái sẹo cũ đã bị đơ một thời gian
dài, giờ lại phá tướng nóng bừng
lên, nó nhận thấy mình xấu hổ trước
hắn, nhận ra 'Nó yêu hắn"..!!
Nó làm đủ kiểu để trở thành bạn
hắn, và nó làm được, tuy chỉ là dạy
hắn làm bài, giảng lại vài bài thôi,
nhưng đứng gần hắn, nó cảm thấy
vui lắm, nó cứ cừoi một mình như
một con ngốc vậy..!!

Cái đợt thi chọn lớp, nó được đưa
sang lớp chọn bên tự nhiên, còn nó
là lớp chọn bên xã hội, hai đứa ít
được gặp nhau nhưng vẫn rất
thân..!! Tuy nhiên.. nó buồn vì nó
nhớ hắn..!!


Nó là đứa có thành tích học tập rất
đáng nể, tuy mới tập tễnh bước lên
trướng THPT nhưng thầy cô nào cũng
nhớ tên nó, nhớ mặt nó..!! Và nó
cũng rất nổi bật với cái tướng mạo
lạnh lùng mà ít đứa con gái nào có,
nó chỉ thể hiện sự yếu đuối qua đôi
mắt nhưng nó chẳng lo, nó đã có
một cặp kính dày cộp che đi rồi..!!
Nhưng từ khi trở thành bạn hắn, nó
cởi mở hơn với bạn bè, nó hầu như
gạt bỏ cái vỏ bọc lạnh lẽo ở bên
ngoài mà trở nên hòa đồng, vui tính.
Và nó cũng rất được bạn bè yêu quý,
đơn giản vì nó là đứa sôi nổi nhất
trong tất cả mọi hoạt động, đôi khi
nó còn là cái trung tâm gây cười của
lớp. Nó cũng thấy chính nó khác
trước rất nhiều, lý do thật sự thì nó
đâu có hiểu nổi... Hay vì nó đang
yêu..??
***

Tin nhắn Facebook:
Hắn: Hay m làm người yêu tao đi??
Nó: Hả???
Hắn: Hả gì mà hả? Chứ m có làm
người yêu t k???
Nó: Hôm nay mày bị ai khích tướng
gì hay sao mà lại mời tao làm người
yêu mày thế??
Hắn: Chả ai cả, t thấy bạn t nó có
hết rôi, còn t thì không, tao cũng
muốn có người yêu!!
Nó: Ờ, lý do là vậy hả..!!??- Nó thất
vọng, nó tưởng hắn cũng yêu nó
cơ..!!
Hắn: Đồ ngu, t cũng hơi thích m nên
m có làm người yêu t không để t còn
biết đường?
Nó: Chơi thì chơi, tao cũng là đứa
chịu chơi lắm chứ bộ...!!
Nói vậy thôi, thực ra nó cũng vui lắm
chứ...Thế là hai đứa nó yêu nhau..!!
Cái kết mà nó chẳng bao giớ dám
nghĩ tới..!!

Nó thấp lắm. là đứa ngừoi ta quen
gọi là ba-mét-bẻ-đôi. Còn hắn cao
hơn nó hai cái đầu, mỗi lần nó muốn
nhìn hắn là nó phải ngước đầu lên,
mỗi lần như vậy, cái kính của nó lại
dở chứng xệ xuống che mắt nó nhìn
hắn. Nó lại phải đưa tay lên chỉnh
lại, lần nào cũng vậy, nó luôn ăn gọn
cái cốc đầu của hắn. Rồi sau đó, nó
lại đuổi hắn chạy vòng quanh trên
sân trường, mà hầu như chưa bao
giờ nó có thể bắt kịp được hắn. Lúc
đó hắn chỉ biết đứng lại và hét lên:
"Cứ chờ đấy, dồ chân dài!!!!".. Hắn
lại cười, tiếng cười trong trẻo của
một thằng nhóc lớp mười cũng khiến
nó cười theo. Nhiều khi nó thấy
hạnh phúc lắm mà..!!

Hai đứa yêu nhau vui lắm, đi đâu
cũng lai nhau vắt vẻo trên cái xe
đạp điện của nó, nó ngồi sau lúc
nào cũng vòng tay qua ôm eo hắn,
còn hắn cứ đi chầm chậm vậy thôi.
Đôi khi đi học về mà hai đứa cũng
chẳng muốn về nhà. Mới rời nhau
một tý là la nhớ nhau. "Đó là tình
yêu của hai đứa tâm thần đấy" Hắn
vẫn hay nói đùa với nó như vậy. Nó
tốt với hắn, quan tâm hắn cực kỳ
nhiều, nhưng thật sự nó rất hay
ghen. Đối với hắn, đó là điều nó
phiền toái nhất. Còn mọi điều còn
lại, hắn đều ưa tất..!!

Chuyện của hắn và nó dần dần bị lộ
ra, cả trường ai cũng biết hắn yêu
nó và nó cũng yêu hắn, hai đứa
cũng chẳng thèm giấu giếm... Cứ vô
tư chơi bời như vậy thôi, cũng chả ai
nói gì hết. Và rồi mọi người nhận
thấy nó và hắn học ngày càng tốt
hơn. Tình yêu của nó và hắn rất tích
cực mà..!!

Hai đứa vẫn vui vẻ..cho tới khi...!!
Cái buổi tối hôm ấy, nó và hắn đi
học về thì online Facebook nói
chuyện với nhau. Nó lỡ quên không
tắt FB mà lại đi một lúc lâu... Và
hôm ấy, bố mẹ nó biết chuyện. Bố
mẹ nó làm mọi điều để chia cách hai
đứa nó. Nó đau lắm. Nó hận nó
không đủ kiên nhẫn để bảo vệ hắn,
tất cả là lỗi của nó mà. Nó sợ
chuyện này ảnh hưởng tới hắn, nó
đã làm tất cả để bảo vệ hắn nhưng
nó không làm được..!!
***
- Ê mày, bố mẹ tao biết chuyện
rồi..!! Liệu mày có sao không thế?? –
Nó muốn hỏi là: "Liệu mày có chia
tay tao không??" nhưng nó không đủ
can đảm, nó sợ câu trả lời sẽ là câu
đồng ý..!!
- Không sao đâu mà. Kệ đi!! – Vẫn
với cái giọng vui vẻ thường ngày,
hắn an ủi nó... Đôi khi nó thấy ấm
lòng với cái nụ cười của hắn..!!
- Ừ...
Hết buổi hôm đó, nó về mở Facebook
và nhắn tin cho hắn: "Này, cho dù
có chuyện gì xảy ra thì đừng bao giờ
chia tay tao nhé?? Tao hứa với mày
tao sẽ không bao giờ chia tay mày
đâu..? Mày đồng ý nhé.. Cùng nhau
vượt qua giai đoạn này, tao và mày
sẽ yêu nhau mãi mãi, phải không hả
"Chồng của Vợ tương lai"???"
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter

Wap Truyện V3 by

Hưng Phan

thank to : Xtgem

DMCA.com Protection Status
U-ON C-STAT
Wap truyện NVGT TheGioi360 Blogradio Trắc Nghiệm Online