XtGem Forum catalog
*Danh ngôn tình yêu:
10:25 - 25/10/2015
Cho đến khi gặp Yasu, tôi mới
nhận ra trong chuyện tình cảm,
mọi thứ đều không thể tính trước
được.


1.
Một kỳ học kéo dài chừng bốn
tháng, ba tháng đầu tôi chơi dài,
tháng cuối cùng ngược lại học đến
quên ăn quên ngủ. Yasu bảo tôi
thuộc dạng "nước đến cổ mới bơi",
và sau lời trách móc dễ thương ấy,
lần nào cậu ấy cũng bỏ vào cặp tôi
một hộp Matcha. Tôi không thích vị
ngọt (và đắng) của café, nên lẽ dĩ
nhiên tôi cần Matcha để chống
chọi với những đêm thức muộn ôn
bài.

Bố Yasu là người Hoa, mẹ là người
Nhật, trong khi chúng tôi đều là
sinh viên chuyên ngành khoa học
máy tính thuộc Trường đại học
Kanagawa, tọa lạc ở thành phố
cảng Yokohama, phía nam Nhật
Bản. Đôi lúc tôi nghĩ cuộc sống
chứa đựng đầy rẫy những bất ngờ.
Giữa mênh mông biển người, bố
mẹ Yasu có thể tìm thấy nhau,
sinh ra Yasu, để rồi một chàng trai
Hà Nội như tôi có thể gặp được
cậu ấy ở một đất nước xa xôi
nhường này. Tôi luôn thắc mắc vu
vơ... Nếu Yasu chào đời sớm hơn
vài năm thôi, hoặc ngày đó tôi
chọn du học ở một đất nước khác.
Có lẽ chúng tôi đã không bao giờ
gặp nhau, và "tôi" ở hiện tại cũng
khác đi nhiều lắm.

Tôi thích tất cả những gì liên quan
đến Matcha (cũng như tôi thích tất
cả những gì thuộc về Yasu), từ màu
xanh lục hút mắt, đến hương vị
chan chát thanh thanh. Ý tưởng về
Matcha hoàn toàn không xuất phát
từ tôi, một thằng con trai mù tịt về
tất cả các thể loại đồ uống nói
chung, và trà nói riêng. Lần đầu
tiên Yasu nhắc đến Matcha là khi
nghe tôi than thở về tính lười nhác
của bản thân ở thư viện.

- Mình trông thấy bài vở là mắt cứ
tự động díp lại. Phải làm sao đây
Yasu?
- Café đen không đường đi. – Yasu
gợi ý.
- Không đời nào! Cả trong mơ mình
cũng rùng mình ghê sợ vị đắng
của nó.
- Matcha thì sao?
- Matcha à? Cũng đáng để thử nhỉ.

Từ đó cứ một ngày hai bận, Yasu
lại nhắn tin hỏi tôi đã uống
Matcha chưa, cảm giác hương vị
thế nào. Ban đầu tôi chỉ ậm ừ cho
qua chuyện, vì tôi không thể thẳng
thừng nói với cậu ấy rằng: "Trà gì
mà nhạt thếch chẳng khác gì nước
lọc". Nhưng sau một thời gian, tôi
bắt đầu cảm nhận được đôi chút
ngọt ngào trên đầu lưỡi, ngôn từ
của tôi cũng dần dần có sự thay
đổi, bắt đầu bằng "tạm được",
chuyển sang "cũng ngon đấy chứ",
và giờ là "mình bị nghiện mất rồi".
Yasu ngọt ngào giống hệt Matcha,
một kiểu ngọt ngào mà phải ở bên
cậu ấy đủ lâu tôi mới có thể cảm
nhận được. Giả dụ khi tôi bị ốm
chẳng hạn, Yasu không bao giờ
dành cho tôi ánh mắt quan tâm
trìu mến, hoặc đặt tay lên trán
xem tôi có bị sốt không, thậm chí
thỉnh thoảng cậu ấy còn nói tôi
"đáng đời" nữa chứ. Nhưng đến tối
về nhà kiểm tra cặp sách là y như
rằng tôi sẽ phát hiện đủ các thể
loại thuốc, kèm theo một mảnh giấy
ghi hướng dẫn sử dụng chi tiết.

Ốm thế thì ngày nào tôi cũng
muốn ốm.
2.
Cuộc sống của du học sinh không
phải thiên đường chốn nhân gian
như nhiều người vẫn lầm tưởng.
Ngoại trừ môi trường trong lành
hơn một chút, nam nữ bình đẳng
hơn một chút, những thứ còn lại
đều kém xa ở nhà. Học hành tùy
hứng do không bị bố mẹ quản
thúc, thức khuya dậy muộn không
có giờ giấc gì hết, ăn uống thì tạm
bợ cốt chỉ để no bụng.

Đêm hôm đó cũng là một đêm tùy
tiện như thế. Ban ngày tôi hết
nghe nhạc đến xem phim, đến khi
động tới bài vở, nhìn đồng hồ thì
đã một giờ sáng. Ngáp ngắn ngáp
dài, tôi lục ngăn tủ tìm Matcha,
nhưng hết mất rồi. Thế là tôi gọi
cho Yasu.
- Hết Matcha rồi Yasu ơi, mai mang
cho mình một hộp mới nhé!
- Tại sao phải đợi đến mai?
- Ý cậu là sao?
- Ý mình là NGAY BÂY GIỜ!
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì
Yasu đã cúp máy. Từ nhỏ đến lớn,
có lẽ đó là lần đầu tiên tôi làm ra
một hành động ngốc nghếch như
vậy: Đặt tay lên ngực trái và tự hỏi
âm thanh "thình thịch" ấy có nghĩa
là gì.

Ngay bây giờ? Lúc một giờ sáng
sao? Tôi vẫn không thể tin vào tai
mình.

Yasu không nói đùa, cậu ấy xuất
hiện trước cửa nhà tôi nửa giờ sau
đó. Tôi không thể mời cậu ấy vào
trong vì ngôi nhà đó chỉ là nơi tôi
thuê trọ. Chúng tôi đành đi ra
ngoài kiếm một chiếc ghế đá ngồi
tạm. Cậu ấy đưa cho tôi hộp
Matcha kèm theo nụ cười kỳ lạ tôi
chưa từng thấy qua.
- Yasu! Cậu có biết chuyến tàu
điện ngầm cuối cùng vừa kết thúc
nửa giờ trước không?
- Tất nhiên là mình biết! – Cậu ấy
đáp tỉnh bơ.
- Thế cậu định ngồi ở đây cả đêm
chắc?
- Ngồi với cậu... Tất nhiên rồi.
Tôi chưa bao giờ nói lại Yasu.
Những thứ trong mắt tôi là "kinh
thiên động địa", đối với cậu ấy lại
bình thường đến mức không thể
bình thường hơn được nữa. Cũng
giống như việc cậu ấy là con gái,
nhưng lại chọn học ngành khoa
học máy tính, mặc dù cậu ấy phát
triển thuật toán dở tệ, và viết code
siêu rùa bò. Lạ ở chỗ Yasu từ chối
mọi đề nghị giúp đỡ bài vở từ tôi.
Lý do cậu ấy đưa ra được phát biểu
như sau:
- Tuy không thông minh bằng đám
con trai, nhưng mình muốn tự làm
mọi thứ.

Kiểu tính cách mạnh mẽ dữ dội ấy
quả thực không phù hợp với một cô
gái xinh đẹp với vẻ ngoài mong
manh như Yasu. Sở dĩ nói vậy bởi
vì lúc trước tôi đã nghe đến thuộc
lòng "Bài ca tiêu chuẩn chọn vợ"
của mẹ, nào là phải "hiền lành
nhu mì", "đoan trang thục nữ", "đi
nhẹ nói khẽ", vân vân và vân vân.
Cho đến khi gặp Yasu, tôi mới
nhận ra trong chuyện tình cảm,
mọi thứ đều không thể tính trước
được.

Thích là thích thôi, không vì sao
hết!
3.
Tôi xoay xoay hộp Matcha trên tay,
lặng lẽ ngắm nhìn màn đêm hiện
lên dưới ánh đèn cao áp vàng vọt.
Yasu hôm nay ít nói hơn mọi ngày.
Ban đầu, tôi còn cho rằng cậu ấy
không lên tiếng vì sợ phá vỡ bầu
không khí tĩnh mịch này, sau đó lại
thấy thỉnh thoảng cậu ấy liếc nhìn
mình với điệu bộ len lén. Tôi bắt
đầu hiểu ra giữa đêm khuyu cậu ấy
chạy đến đây, không đơn giản chỉ
để đưa cho tôi một hộp Matcha.
- Thôi nào Yasu! Có chuyện gì cứ
nói với mình.
- Không có gì thật mà! – Cậu ấy vẫn
cố tình giả bộ.
- Không có gì thì mình lên nhà đây,
mặc kệ cậu.
- Khoan đã... – Yasu bắt đầu cuống
lên, sau đó cậu ấy thú nhận:...
Trang: 12Sau »
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter

Wap Truyện V3 by

Hưng Phan

thank to : Xtgem

DMCA.com Protection Status
U-ON C-STAT
Wap truyện NVGT TheGioi360 Blogradio Trắc Nghiệm Online