08:06 - 19/11/2015
:- Này, em có vẻ thích uống rượu nhỉ?
- Đâu có!
- Lúc nào anh cũng thấy em nhắc đến rượu. Có phải là em thích rượu không? Hay là trưa nay chúng ta nên kiểm tra tửu lượng của em?
- Anh…
Tôi không muốn lôi thôi thêm một chút xíu nào nữa cả. Rõ ràng là anh ta đang cố lôi tôi ra làm trò đùa và hy vọng mong manh rằng trò đùa đó sẽ làm anh ta thấy ổn hơn, thoải mái hơn. Nhưng cứ nghĩ tới cảnh tôi phát sợ vì rượu thì rõ ràng là anh ta đang làm tôi bực tức, ở một cấp độ nào đó, nó được gắn cho từ “crazy – điên!”
- Anh không thích uống. Nhưng nếu em thích, anh cũng có thể thử!
- Này anh!!!
Tôi nói hơi to với dáng vẻ nhăn nhó. Nhìn tôi tội nghiệp hơn là đáng sợ. Chính vì thế nên anh ta lại cười. Điệu cười mỉa mai làm sao.
- Em tức giận cũng đáng yêu nhỉ? Cái lúm đồng xu ẩn ẩn hiện hiện…
- ##$^&*&*
Vì anh ta cứ liến thoắng nên tôi biết thân biết phận ngồi im, thỉnh thoảng nhòm ra cửa sổ giả vờ nuốt giận. Thực chất, tôi đang chờ cơ hội phục thù. Xe dừng ngay ở cổng công ty, tôi vội vàng mở cửa đến nỗi suýt vấp ngã. Lúc anh ta nhìn tôi luống cuống mà phì cười, phía đằng sau tôi vang lên giọng nói quen thuộc. Là cô bạn ngồi cạnh tôi ở cùng phòng làm việc. Rõ ràng việc bắt gặp tôi với một người đàn ông lạ khiến cô ấy trở nên hứng thú. Tất nhiên rồi, chuyện tôi không có bạn trai luôn là chủ đề bàn tán giữa chúng tôi lúc được nghỉ giữa giờ làm việc. Luôn luôn bắt đầu bằng câu.
“Sao cậu lại không có người yêu nhỉ?”
Những lúc ấy tôi thấy mình hoàn toàn bị động. Như kiểu tôi là một thứ gì đó đắt giá hay không thì cũng không phụ thuộc vào thuộc tính của tôi mà phụ thuộc hoàn toàn vào ngoại cảnh xung quanh. Đó là một sự thật tồi tệ mà tôi không bao giờ muốn (dám) chấp nhận!
Cô bạn đúng là rất hào hứng. Phút giây này tôi cũng mong muốn con người bên cạnh là bạn trai của mình lắm chứ, để chứng minh cho cả thế giới này biết rằng: tôi – tiểu mỹ nhân Vỹ Du của phòng Sale thuộc công ty A đã và đang có bạn trai. Đó quả là một tuyên bố hùng hồn đúng không? Nghe cũng oách thật.
- Anh xin tự giới thiệu. Anh là Văn Phong, làm việc ở tòa nhà kia, gần công ty em.
Anh ta mỉm cười. Bọn họ mỉm cười. Nhìn họ như tỏa nắng, nét mặt rạng ngời. Tôi cắm đầu cắm cổ chạy mất. Mặc dù không quay đầu lại nhưng tôi có thể hình dung ra cảnh anh ta cười cười, vẫy tay và nhìn qua cửa kính chiếu hậu. Anh ta sẽ chưa đi nhanh nếu như chưa chắc chắn rằng tôi đã khuất sau cửa kính của công ty. Mọi thứ khác không nói, nhưng riêng sự chờ đợi kiên nhẫn của anh ta làm tôi cảm phục. Tôi luôn mong muốn bạn trai của mình sẽ thể hiện như thế. Nghĩa là chờ tôi đi khuất mới bắt đầu rời xa tôi. Điều này nghe có vẻ vô lý nhưng tôi lại cho rằng đó là điều quan trọng, bởi vì tôi sợ, sợ cảm giác cô đơn khi quay đầu lại nhìn không có ai đang dõi theo mình.
- Chúng ta có nên mở tiệc ăn mừng không nhỉ?
Cô bạn vẫn chưa dứt niềm háo hức của cô ấy với cái bí mật “dởm” mà cô ấy phát hiện được. Tôi bê một tập tài liệu to như quả núi để tránh sang phòng họp, nơi đó có vẻ yên tĩnh và phù hợp hơn với tôi để có thể giải quyết đống giấy tờ này. Còn cô bạn, cô ấy cũng sẽ dễ chịu hơn khi liên tục nói và nói mà không bị ai phản bác, mặc dù việc này có hơi ngớ ngẩn và nhìn cô ấy cũng hơi ngơ ngẩn, nhưng đó là cách tốt nhất để chúng tôi mỗi người một việc mà không ai thấy phiền tới ai.
Ngày… tháng… năm…
Giờ ăn trưa đã đến nhanh hơn tôi nghĩ. Có lẽ vì đống tài liệu làm tôi trở nên đói lả. Cô bạn chạy sang kéo tôi ra phòng ăn, trước khi hòa cùng các anh chị trong phòng, cô ấy ghé tai tôi nói nhỏ.
- Anh ấy sẽ sang đây chứ? Mình có thể ngồi cùng bàn với hai người không? Hai người không nhất thiết phải ngồi riêng một bàn nhỉ, đúng không?
Tôi nhún vai, định trả lời qua loa vài câu thì nhận được tin nhắn mới.
“Anh xin lỗi. Công ty có cuộc họp đột xuất nên anh không qua chỗ em được. Ăn trưa ngon miệng cùng Khanh nhé! Hôm sau anh sẽ mời hai người.”
Tuyệt nhiên không nhớ, tuyệt nhiên không mong, nhưng nếu không đến sẽ thấy rất buồn. Thật đấy!
- Tớ xin lỗi nhưng anh ấy vừa nhắn tin nói là không đến được.
Mặt cô nàng buồn xo. Nếu ai nhìn vào chắc nghĩ cô ấy mới là người bị bỏ boom, mới là người đang chờ bạn trai tới nhưng đột nhiên báo lại là không tới nữa. Còn tôi… vui vẻ ra lấy cơm và ngồi cùng bàn với mọi người trong phòng. Hình như ai đó đang kể chuyện tiếu lâm thì phải.
- A ha, nghe thiên hạ đồn Vỹ Du phòng mình đang đi hẹn hò…
Mọi người bắt đầu ồn ào lên, tôi quay mòng mòng với những câu hỏi. Trên đầu tôi như có mấy ngôi sao nhấp nháy nhấp nháy, bay vòng vòng xung quanh. Tin tức thời đại này thật sự là đã được truyền đi rất nhanh. Ngoài sức tưởng tượng của tôi nhiều.
- Ai nói với mọi người thế ạ?
- Em không biết cái Khanh nó mà giữ bí mật thì mọi chuyện sẽ thành ra thế nào à?
Khanh ngồi một góc, không nhìn thẳng vào mặt tôi, chỉ lí nhí nói với ai đó bên cạnh.
- Em chỉ nói với anh Đông thôi…
Đáng lý ra tôi nên để anh ta đến đây chịu trận thay vì tôi cứ phải dỏng tai lên nghe mọi người tra khảo. Có phải khi một cô gái có người yêu thì cô ấy sẽ rất vui mừng báo tin với mọi người không? Và khi có ai đó hỏi đến người yêu của cô ấy, cô ấy sẽ tỏ ra e thẹn và trả lời ấp-úng một cách có-chủ-ý không?
Tôi cá là tôi không làm được. Tôi chỉ muốn anh ta xuất hiện ngay ở đây, phân trần rằng không phải là người yêu của tôi. Và tôi được trả lại hình ảnh hoàn toàn trong sạch. Ý tôi là tiểu mỹ nhân Vỹ Du của phòng Sale vẫn chưa có người thích hợp để tìm hiểu!
P/s: Điều đó đồng nghĩa với việc: Tôi – Vẫn - Ế - Mà!
Ngày… tháng…năm…
Suốt mấy ngày liền tôi không có mặt tại nhà, tắt điện thoại, chỉ xuất hiện ở công ty vào giờ hành chính. Anh chàng kia tôi cũng không quan tâm đến tin tức gì, lặn không sủi bọt, mất dạng mất tăm.
Sáng nay khi tôi vừa đến chỗ làm, cô bạn bên cạnh hẩy tay:
- Ê. Chia tay à?
- …
- Anh chàng đó đến tận đây tìm cậu, bảo không liên lạc được với cậu. Sao thế, hai người cãi nhau hả?
Tôi nhớ ra là mình còn có một mối quan tâm khác, còn có một anh chàng người yêu để quan tâm nữa. Trước đây là người của độc thân hội, tôi chẳng có mối quan tâm nào khác ngoài công việc, bạn bè và gia đình. Với tôi, gia đình luôn là quan trọng nhất. Nhưng từ khi trở thành người yêu của anh chàng kia, tôi lại phải (tỏ vẻ) quan tâm đến người yêu một chút kẻo bị dị nghị. Dù sao cũng còn thời hạn một tháng. Trong một tháng ấy, đã nhận lời thì nhất định thực hiện cho thật tốt.
“Anh được nghỉ chưa?”
“Trịnh Ca nhé!”
“Ok. Lát tan làm anh qua đón.”
Tôi không biết mình nghĩ gì mà lại gọi cho anh ta. Cũng không biết tại sao tự nhiên lại hẹn anh ta đi café. Con bé ngớ ngẩn như tôi đang làm gì thế?
...


like
dislike 
