08:06 - 19/11/2015
ạm khuôn mặt đó lại làm cho tôi nhức nhối. Tôi cứ mường tượng ra cảnh mình gặp lại Du, rồi em phát hiện ra chuyện của tôi, rồi em làm tất cả để xa lánh tôi. Phải, đi đến bất cứ đâu mà em muốn, gặp bất cứ ai mà em quan tâm. Thậm chí có thể là Thanh, em có thể sẽ nối lại tình cũ với anh ta… Tôi lấy cớ gì để mà ghen? Khi mà tôi…Vừa nghĩ tới đó tôi lại rùng mình. Tôi vội vàng gọi cho Du, nhưng khi em bắt máy tôi lại không biết nói được gì nhiều. Một lúc lâu như thế, Du hỏi khẽ.
“Có chuyện gì hả anh?”
“À… không. Chỉ là anh nhớ em thôi!”
Du có vẻ khá vui và thoải mái. Em nói đủ thứ chuyện xung quanh em. Cuộc sống của em màu hồng, tình yêu của em màu hồng, mọi mối quan hệ xung quanh em đều tốt đẹp. Em thấy hạnh phúc về điều đó duy chỉ có một nỗi buồn sâu xa nhất đó là không có tôi ở bên cạnh. Trong khi đó tôi lại nói chuyện với em trong trạng thái lơ đơ lờ đờ. Tôi không thể tha thứ cho mình vì đã phản bội em, vì đã nói dối em, thêm một lần nói dối là tội càng thêm nặng. Khi tôi về, khi mọi chuyện vỡ lở, có thể tôi sẽ chẳng bao giờ được nghe em nói chuyện nữa, có thể sẽ chẳng gọi điện được cho em, không được quan tâm lo lắng và yêu thương em như trước, như bây giờ… Tôi sợ. Một nỗi sợ đủ lớn để tôi thấy ớn lạnh. Rồi kết cục là ngày hôm nay tôi quyết định nghỉ làm, gọi cô ấy đi café. Tôi cần một cuộc nói chuyện mạch lạc. Ít nhất phải dám đối mặt với những gì mình gây ra, có thế mới tính tiếp chuyện với Du được.
Khi tôi gọi, cô ta uể oải.
“Sao tự nhiên lại chủ động gọi cho em?”
“Chúng ta cần nói chuyện.”
“Anh cũng có chuyện để nói với em à? Em tưởng anh tránh em như tránh tà chứ?”
Cô ta hơi mỉa mai. Nhưng tôi chỉ thấy rối bời, không muốn quan tâm xem cô ta muốn gì, chỉ biết rằng tôi cần nói chuyện, ít ra thì tôi cũng là thằng đàn ông mà. Dù đểu, thằng đàn ông vẫn là thằng đàn ông!
“Ba giờ chiều, chỗ cũ nhé!”
Tôi cúp máy cái rụp, hóa ra tôi với cô ta cũng có cái gọi là “chỗ cũ”. Nghe giống như kiểu tôi đi ngoại tình và bỏ mặc cô gái nhỏ của mình ở nhà với một mối tình xa. Nhiều ông vẫn biện minh cho mình cái việc “lầm lỡ” giống kiểu như tôi là rượu say, chán đời, xa người yêu, thiếu thốn tình cảm, bản năng đàn ông này nọ… Thật ra chẳng có lý do nào có thể biện minh được. Nếu như lúc đó tôi nghĩ được thế này có phải đã không nên chuyện rồi.
Mệt mỏi chờ kim đồng hồ lê đến ba giờ chiều, tôi mở máy login facebook để nghe ngóng xem tình hình Du ở nhà thế nào. Đập vào mắt tôi là cái status mới được đăng cách đây ít phút.
“Anh là người mà em yêu, là người mà em đặt hết niềm tin.
Nhưng anh là đàn ông, anh có những giây phút rung động bản năng trước những người con gái khác.
Em hiểu.
Anh có thể nói chuyện với bất cứ ai anh muốn.
Em không cấm.
Nhưng hãy biết thế nào là ĐỦ và đâu là ĐIỂM DỪNG anh nhé!!! ”
Du chỉ viết vu vơ mấy dòng mà tim tôi muốn nhảy dựng ra ngoài. Tôi căng thẳng kéo chuột xuống dưới để đọc comment của mấy người bạn. Có cô nào đó đá xoáy Du một câu thế này.
“Ê, anh người yêu đi công tác lại ăn chả nem hay sao mà nhắc khéo thế hả nàng?”
Tình huống này chỉ còn biết tắt máy thở dài và úp mặt vào tường tự vấn lương tâm mà thôi.
Cứ nghĩ tới cảnh Du đau khổ khi biết chuyện thì tôi cũng tím tái cả ruột gan.
Điều đau khổ nhất không phải là ai đó làm gì có lỗi với mình, mà là chính mình gây ra lỗi lầm không thể tha thứ được cho người mà mình yêu thương.
Ngày… tháng… năm…
Cuộc hẹn với diễn ra trong tích tắc. Tôi rõ ràng là người chủ động gọi cô ta ra gặp nhưng lại chẳng nói gì mấy, cô ta mới là người nắm thế chủ động. Dẫu vậy cũng không có đưa ra yêu cầu gì quá quắt. Nhiều lúc tôi còn không hiểu nổi cô ta nghĩ gì khi cứ quấn lấy tôi khi tôi có người yêu rồi và chẳng mảy may quan tâm tới cô ta.
- Em sẽ không nói chuyện này với Du đâu, anh yên tâm. Chuyện này cũng chỉ là tình một đêm thôi.
“Tình một đêm”?
Tôi nhếch mép tự mỉa mai mình. Chỉ xa Du mới có hơn một tháng mà tôi đã thành kẻ hư hỏng, có thể qua đêm với người con gái khác và cái khái niệm về tình một đêm được nhắc đến nhẹ như bông.
- Có thể anh không tin, nhưng em quý và mến anh trước khi em yêu anh. Em chẳng có ý nghĩ sẽ trói chân bất cứ ai cả. Đến với đi chỉ là do duyên phận mà thôi. Anh cũng đừng tự trách mình.
Cô ta nắm lấy tay tôi đang đặt trên bàn. Vậy cuối cùng cô ta muốn đến với tôi vì điều gì? Tiền bạc không, tình yêu không mà tình dục cũng không? Có người nào yêu mình mà lại chấp nhận cho mình yêu một người con gái khác?
- Anh xin lỗi!
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc nói ra ba từ: “Chịu trách nhiệm!” Nhưng cứ mỗi lần tôi mở lời thì cuống họng lại khô khốc, đắng ngắt. Nếu tôi nói ra ba từ đó với cô ta, thì tôi sẽ chịu trách nhiệm với Du như thế nào? Trong khi em chờ đợi mòn mỏi ở nhà và ôm hy vọng về tình yêu xa với tôi thì tôi lại hứa hẹn sẽ chịu trách nhiệm với một cô gái khác. Còn nếu như tôi mãi không mở lời nói ra được ba từ đó thì tôi đúng thật là quá đểu cáng. Không thể vì cô ta không đòi hỏi mà tôi có quyền quên đi chuyện mình đã làm đêm hôm đó.
- Có khó khăn gì hãy cứ gặp anh. Anh sẽ không trốn tránh đâu.
Tôi nhìn trực diện vào cô ta để nói ra câu đó. Ừ, vậy là hai mươi chín năm sống trên đời lần đầu tiên biết đến sự khác nhau qua ngôn từ. Nó cũng là một câu nói sẽ chịu trách nhiệm, nhưng ý nghĩa lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Không phải là chối bỏ, mà là chắc chắn, là luôn luôn, nhưng bị động.
- Anh thông minh đấy! Vì anh biết em sẽ chẳng gặp gì khó khăn mà, đúng không?
Cô ta ghé sát vào tai tôi thì thầm khe khẽ, sau đó đứng lên và xin phép về trước.
- Chỉ cần khi nào thấy nhớ thì đến bên em là được. Hoặc nếu Du không còn yêu anh nữa, hãy đến với em. Em chỉ cần có thế thôi anh à, và tình yêu của anh dành cho Du là thứ làm em thấy khó khăn nhất. Thế nhé!
Tôi ngồi ở lại quán sau khi cô ta về một lúc lâu. Trong quán ngân lên ca khúc về mùa thu Hà Nội. Bài này cứ như phát lên là để dành cho riêng tôi vậy. Một trái tim xa xứ, nhớ nhà và côi cút người yêu. Cả cái cảm giác mặc cảm tội lỗi và nỗi sợ mơ hồ về việc người con gái mình yêu thương nhất sẽ ra đi.
Tôi nhớ điên cuồng cái cảm giác thu se lạnh, đi bên em trên phố, vòng tay em nhỏ nhắn ôm tôi và thi thoảng đôi mắt em biết cười, lúm đồng tiền của riêng tôi hiện bên má trái.
Của. Riêng. Tôi. Mà. Thôi!
Ngày… tháng… năm…
Đêm về, tôi gọi điện cho Du. Tôi nghe thấy giọng em ngái ngủ có vẻ như đang chuẩn chị chìm vào giấc ngủ ngon lành thì bị tôi đánh thức.
Cho đến khi Du đi ngủ, tôi vẫn thức chong mắt, không tài nào ngủ được. Mấy hôm rồi tinh thần rệu rã tới mức không cạo râu, để râu ria lờm xờm nhìn như người ở đẩu đâu lạc đến.
Về cuộc điện thoại v...

like
dislike 

