08:06 - 19/11/2015
n uống ực như thể người ta chúc rượu. Mặt nó hôm nay buồn lạ. Tôi thấy lo lo.- Mày quen ông ấy? Không thể nào…
- Ừ. Có quen. Nhưng bây giờ mới biết. Trước đây quen nhưng không nghĩ là từng quen mày. Hài thật đấy!
Chúng tôi ra về, hôm nay Linh sẽ ngủ ở nhà tôi. Trên đường về điện thoại có rung thêm một số lần nữa, nhưng tôi không dám nhận điện thoại. Linh có nhắc tôi bằng giọng gió.
- Sao mày không nghe? Ngại tao à? Tao không nói gì cho ông Phong biết đâu.
Ngày… tháng… năm…
Nếu như NGƯỜI CŨ quen biết Linh…
=> Hiển nhiên sẽ xuất hiện trong vòng tròn các mối quan hệ của tôi.
Trường hợp xấu hơn, nếu như NGƯỜI CŨ là đối tượng mà Linh đang tương tư.
=> …
Tôi chẳng còn biết phải điền vào đây như thế nào nữa. Sẽ rất khó nếu như tôi phải đối mặt. Còn khó hơn khi phải thừa nhận mối quan hệ giữa NGƯỜI CŨ và BẠN THÂN.
Ngày… tháng… năm…
Sáng ra công ty vẻ mặt ủ dột, tôi câu ngay được một bà chị. Bà chị kế toán. Rồi tôi nháy mắt với Khanh, cô nàng te tởn chạy lại hóng chuyện, ba chị em chụm đầu to nhỏ một hồi, quyết định trưa nay sau khi ăn xong sẽ đi gặp thầy (bói).
Thật ra tôi không phải là đứa thuộc dạng mê tín, nói chung là có tin, có tâm linh một chút. Tới nhà bà bói, cũng có xem một quẻ. Thầy bói nói năm nay tình duyên trắc trở, có sóng gió này nọ. Nói chung là vẫn tồn tại hai người con trai bên cạnh. Nhưng hiện tại chưa biết chọn ai.
Nhỏ Khanh đi bên cạnh cười hí hí, vì cô ả đã nắm bắt được ít thông tin và hy vọng độ phủ sóng của cái thông tin này sẽ trở nên rộng rãi trong phòng làm việc vào sáng ngày mai. Cầu trời đừng tới tai anh người yêu. Tôi không tin quẻ này lắm, vì tôi thấy có một người thôi, lấy đâu ra mà hai nữa?
Ngày… tháng… năm…
Hôm nay có hẹn anh đi chơi. Lúc ra ngoài ngõ vẫn còn nghĩ tới mấy câu mà thầy bói phán. Thật ra khi trai gái yêu nhau nó có thiếu gì chuyện để mà phàn nàn, thiếu gì chuyện để cãi vã? Mỗi trận lục đục như thế không phải là sóng gió thì là gì? Mà đã tính như thế thì từ lúc quen anh đến giờ dính mấy phát rồi, trắc trở chứ có êm xuôi mãi được đâu?
Lúc đi ra gần xe do mải nghĩ, không chú ý va vào anh cái cốp. Anh đứng trước mặt nhíu mày từ bao giờ.
- Em nghĩ ngợi gì thế?
- À…
- Bị ai bắt mất hồn à?
- Tại anh chứ còn ai? Ai bảo đứng vô duyên thế trước cổng nhà người ta.
Rồi tôi diễn cái mặt ngây thơ vô số tội, nhảy tót lên ghế ngồi. Anh chàng người yêu chống tay vào cằm, suy nghĩ một lúc rồi mới từ từ nói.
- Em hay nhỉ, ai bảo đi xe anh mà leo tót lên đó ngồi?
Tôi đứng hình. Nửa xấu hổ nửa tức giận.
- Xuống xe đi. Hôm nay đi xe của em nhé!
Anh chàng nháy mắt. Rõ là điệu. Có biết nháy mắt đâu mà cũng ra vẻ. Tôi bị nạt cho vì cái tội xớn xác, tự nhiên đâm ra ghét ghét người đối diện. Vừa xấu người lại xấu nết, làm tôi không để đâu cho hết cái sự cáu kỉnh của đứa con gái bèn xuống xe, làm mặt giận.
- Xe em hết xăng rồi.
- Thế chờ ở nhà, anh đi mua xăng về nhé!
- Nhất định phải đi xe em à?
Tôi cố cãi, cái sự ngang bướng của đứa con gái cứ thế tự nhiên cao vút. Không phải vì tôi tiếc gì việc đi xe của tôi, mà vì tự nhiên bị làm cho xấu hổ, chỉ muốn trị cho anh một trận.
- Ừ. Nhất định!
Anh cười, véo nhẹ vào má tôi một cái. Anh có biết khi một cô gái giận, má cô ấy sẽ chảy xuống và buồn cười đến mức nào không? Thế mà còn cười nhe nhởn, đi thẳng vào nhà rồi điềm nhiên dắt tình yêu ngựa sắt của tôi ra ngoài.
- Tay em phải như này này…
Tôi bật cười. Anh nắm tay tôi vòng lên phía trước, vừa làm hành động đó vừa mỉm cười kiểu hạnh phúc rạng ngời ấy. Nhớ ngày xưa tôi với cậu bạn thân cũng hay giở trò tị nạnh mỗi độ thu về, trai gái ngoài đường đi bên cạnh nhau, vòng tay lên trước rõ là hạnh phúc, còn hai đứa tôi thì mặt ngẩn tò te. Thậm chí còn không tiếc lời chửi rủa… mấy kẻ đang yêu nhau đó. Ờ, can tội họ làm mình phải GATO T____________T
Bây giờ thì tôi không thế nữa rồi, không thế nữa rồi. Là lá la…
Ngày… tháng… năm…
Anh đưa tôi lên cầu Long Biên. Có vẻ anh thích nơi đây nhiều hơn những gì tôi biết. Lúc anh dựng xe, tôi chạy ngay ra chỗ thành cầu, chống tay lên cằm nhìn sang phía cầu Chương Dương có sắc đèn đổi màu. Anh lại gần lúc nào không biết, khi ý thức được việc anh đã ở gần bên cạnh mới ngó mặt sang nhìn. Khuôn mặt anh nhìn nghiêng hơi góc cạnh, cằm đôi và… hết rồi. Nếu cười sẽ có thêm cái răng khểnh nữa. Tiếc là lúc này lại không cười, chắc đang nghĩ ngợi gì đó.
- Đây là nơi lần đầu tiên anh nói yêu em ấy nhỉ?
Gió lạnh thế, lại thêm sương buổi đêm. Tôi không nhớ là anh từng nói yêu tôi ở đây. Lần đầu tiên là khi tôi ốm, anh qua bên nhà dì để gặp tôi. Lúc đó vì mặt mũi tôi rất thảm dại do không make up và khóc nhòe nhoẹt nên tôi nhớ rất rõ.
- Lúc mà anh nói là sẽ chọn em đấy! Cái hôm mà dẫn em đi ra mắt anh Thành và chị Ly, không nhớ hả?
Tôi à lên một cái. Thì ra là thế. Nhớ chứ, lúc bấy giờ tưởng anh bị say… mà say gì không biết nữa. Lúc ấy sợ anh có cái TÔI đang bị THẤT TÌNH to vật nên chẳng dám lên tiếng ho he gì.
- Em nhớ rồi. Anh nói là chọn em làm người yêu chứ có nói là yêu em đâu?
Rồi anh trầm ngâm, khoác lên người tôi cái áo vest anh đang mặc. Lạy Chúa tôi, rõ ràng là từ công ty sang ngay nhà tôi, bằng chứng là vẫn mặc quần áo đi làm. Mọi khi đi chơi với tôi ăn mặc kiểu phủi bụi hơn một chút, không đóng bộ như lúc này. Cơ mà áo ấm thật, đang co ro vì lạnh mà.
- Bao giờ thì mình cưới nhau nhỉ?
Đứng hình tập hai. Sau quả đứng hình vì tội xớn xác trèo lên xe anh và tự động thui thủi xuống trước khi đi chơi.
- Aizzz, tự tin quá rồi người yêu ạ! Em không có ý định lấy chồng đâu.
- Không sao. Vì ai sinh ra cũng có một nửa dành cho mình, nếu như em Ế, hoặc cố tình KHÔNG LẤY CHỒNG thì ở một nơi nào đó, cũng sẽ có một người Ế như em hoặc cố tình KHÔNG LẤY VỢ để sống độc thân giống em.
Anh cười toe, cái răng duyên làm tôi ngơ ngẩn.
- Mà cái người đó của em đang đứng bên cạnh em rồi. Giả như em cố tình Ế, người đó cũng sẽ cố tình Ế giống em thôi.
Sao người yêu tôi dẻo mỏ quá vậy? Thật là, con gái mười cô thì chín cô rưỡi không dám tin vào lời yêu mãi mãi hay những gì đại loại thế của người yêu. Nhưng cũng vẫn là con gái, mười cô thì chín cô rưỡi dẫu biết không thể tin vào câu “anh mãi yêu em” nhưng vẫn cứ âm ỉ hạnh phúc và vui sướng.
Tôi không biết được tương lai, tôi càng không xác định được mình muốn gì hơn nữa trong mối quan hệ này. Nhưng có một điều tôi chắc chắn, dù tôi có cố tình không tin lời anh nói thì tôi vẫn mong muốn được tin và cảm thấy âm ỉ hạnh phúc. Âu cũng là do tôi hòa cùng với số đông. Thật khó trách con gái khi trái tim con gái yếu mềm.
Vậy là tự nhiên thấy yêu anh người yêu lạ. Đứng nhỏ bé phía sau, vòng tay lên tr...

like
dislike 
