08:06 - 19/11/2015
? Để rồi… anh ta ném cho tôi mấy từ khô khốc kia. Nhìn sâu vào đôi mắt Phong, cái sự buồn dường như lan ra thành dòng, loang loáng tựa mặt hồ một sớm thu.- Anh đã nghĩ rằng em sẽ khác. Nhưng hình như…
Anh ta chưa nói dứt lời thì chuông điện thoại reo. Tôi buồn âm ỉ. Tôi biết làm sao?
Tôi đã làm gì mà tự nhiên lại trở nên ngớ ngẩn như thế này? Sao tôi lại quan tâm đến cảm xúc của anh ta? Sao lại phải quan tâm đến cảm nhận của anh ta dành cho tôi?
Cuộc điện thoại kết thúc, anh ta đứng nhanh dậy. Trước khi đi, anh ta nói vẻn vẹn với tôi một câu.
- Anh có việc cần đi gấp! Em tự về công ty nhé! Còn tối nay, nếu em không muốn thì cũng không cần phải đi.
Nói rồi anh ta đi thẳng. Tôi ngồi ngơ ra ở đó, thấy má mình âm ấm. Hình như tôi vừa chảy nước mắt, một cách khó hiểu. Đúng là tôi không hiểu sao mình lại khóc. Càng không thể lý giải tại sao tôi thấy tim mình như có sợi chỉ thít chặt lại.
Tôi có đơn thuần là thích anh ta không?
Thế nào là thích và thế nào là yêu? Làm sao để tôi phân biệt được ranh giới này đây?
Với anh ta, tôi có thể thích, nhưng không thể yêu!
Vậy thì tôi đang thích hay là đang yêu?
Lý trí của tôi như một kẻ lắm lời, lúc nào cũng nhằng nhẵng bên tai tôi, nói ra nói vào rằng tôi không nên yêu, không được yêu…
Còn tình cảm… nó đã chạy đi vào một con đường khác. Con đường đỏ thẫm, mềm mại mà đầy gai. Nó lẳng lặng chẳng nói chẳng rằng. Để rồi đến khi tôi thấy đau, nó tự dưng lên tiếng.
“Hình như… mình không còn đơn thuần là thích nữa!”
Ngày… tháng… năm…
Cuộc gọi kết thúc, Linh bắn nhanh như súng liên thanh rồi thoắt phát bỏ rơi tôi với câu hỏi còn bỏ ngỏ.
“Mày thích ông ý rồi hả?”
Đừng nói là Linh, ngay cả tôi cũng không biết được câu trả lời của mình. Nhưng dù sao tôi cũng là đứa luôn đối phó với tình huống bằng cách “trốn chạy”. Từ trước đến nay, hễ gặp chuyện gì khó suy nghĩ, khó giải quyết, tôi luôn là đứa tìm cách để chạy trốn thay vì đối đầu. Mặc dù việc làm ấy chẳng mang lại lợi ích gì, và trước sau tôi cũng phải tự mình giải quyết.
Rốt cuộc, tôi lại giống một con ốc sên đang chậm chạp bò, chậm chạp suy nghĩ và chậm chạp hành động.
Buổi tối, tôi nhắn cho anh ta một cái tin lạ lùng. Đến cả tôi còn thấy là nó lạ chứ đừng nói là anh ta. Tôi không biết phản ứng của anh ta như thế nào khi đọc tin nhắn đó, nhưng chắc chắn sẽ là một vẻ mặt rất buồn cười. Tôi tiếc ngẩn ngơ vì mình không được chứng kiến.
“Này anh, đưa em đi khóc nhé!”
Ba mươi phút sau anh ta có mặt trước cửa nhà tôi, tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi từ trên xuống dưới. Tôi đã chuẩn bị cho buổi đi chơi một cách cẩn thận. Nhìn tôi có vẻ xinh hơn mọi ngày, đáng yêu hơn mọi ngày thì phải. Đó là nhận xét chân tình khi tôi tự soi mình trong gương.
- Em đã suy nghĩ về những gì anh nói à?
- …
Tôi tiếp tục lặng yên. Đúng ra tôi nên đáp lời anh ấy, nhưng tôi không biết mình nên nói như thế nào. Bởi tôi có quá nhiều điều muốn nói. Kỳ thực, tôi muốn tối nay sẽ thật khác.
- Anh xin lỗi… bữa trưa anh đã hơi nặng lời thì phải.
- Không sao ạ. Em đã bảo không có lỗi cho anh xin rồi mà!
Tôi bật cười. Nhưng kỳ thực tôi thấy mắt mình rơm rớm.
- Có lẽ em không biết. Hoặc em giả vờ không biết. Nhưng anh…
Phía bên ngoài cửa xe, gần chỗ chúng tôi đi xảy ra một vụ tai nạn. Nạn nhân là một người nam, tuổi trung niên, máu từ chỗ ông ta ngã xuống tạo thành vũng lớn. Tôi thất thần khi nhìn thấy cảnh tượng ấy. Mọi thứ như quay cuồng trong màu máu. Tôi sợ hãi đến tột độ. Bất giác, tôi nắm lấy tay người ngồi cạnh, mồ hôi trên trán đầm đìa. Anh ta nhìn tôi lo lắng.
- Em không sao chứ?
Tôi không thể nói nổi bởi sự sợ hãi đang án ngữ. Tôi chỉ còn biết run rẩy và bấu chặt vào tay anh ta. Anh ta vẫn bình tĩnh để đi xe qua chỗ tai nạn ấy. Khi đến một công viên, anh ta cho xe dừng ở đó.
- Em không sao chứ?
Tôi run rẩy và mất hết bình tĩnh. Tôi bị ám ảnh rằng đó là hình ảnh của bố tôi nhiều năm về trước, đằng sau cảnh tượng ấy sẽ là một mái ấm không còn trọn vẹn.
Lần đầu tiên, tôi nép vào người anh ta. Tôi không thể bật lên thành tiếng nói. Mắt tôi nhìn vô định, môi va vào nhau lập bập. Chỉ cần mất bình tĩnh một chút nữa thôi, tôi cũng sẽ cắn chặt cho môi mình bật máu.
- Đừng sợ, anh ở đây!
Phong vụng về đưa tay ôm tôi vào lòng. Có vẻ như anh thấu hiểu được nỗi sợ hãi trong tôi. Cho đến khi tôi dần bình tĩnh trở lại, anh tuyệt nhiên không nói, chỉ vỗ nhẹ vào vai tôi như an ủi.
- Anh đi mua nước nhé!
- Cùng đi đi!
Tôi níu tay Phong lại, ngước mắt lên nhìn vào khuôn mặt đối diện. Anh mỉm cười, đỡ tay tôi và chúng tôi cùng đi mua nước uống.
- Em đã rất sợ phải không?
- …
- Nếu có gì không ổn, nói cho anh nghe được không?
Từng câu, từng chữ đều nhẹ nhàng. Tôi như bồng bềnh trên những đám mây xốp.
- Em không thể kể. Em không muốn kể.
Vẻ mặt Phong hơi nhíu lại vì không hiểu lý do. Tôi lại chẳng có gì để giải thích.
- Tự nhiên trưa nay nghe anh nói, em muốn khóc nhè quá! Mà em khóc nhè thì người đưa em đi khóc phải là anh mới được. Vì anh làm em tức đến phát khóc mà.
Chúng tôi ngồi xuống một băng ghế đá, hai lon nước lạnh trên tay.
- Em đã muốn có thể hợp đồng hóa chuyện tình cảm. Nhưng anh nói xem, có thể không?
Anh ta im lặng, chúng tôi im lặng. Không gian xung quanh chỉ có gió. Cả hai người đều ngước lên trời nhìn những vì sao lạ. Tôi không biết chúng ẩn giấu điều gì mà lại đẹp đẽ đến thế. Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, hễ nhìn thấy chúng lấp lánh trên màn nhung đen thẫm đều cảm giác rằng chúng rất đẹp.
- Thế nên anh mới nói… đâu phải chỉ đơn giản là hợp đồng, là hứa hẹn, là giao kèo.
Tôi chỉ cảm nhận được rằng tay mình đang ấm dần lên. Bàn tay ấy đặt trên tay tôi, ấm áp và rắn rỏi. Khi tôi muốn rút tay lại, bất giác bị nắm chặt hơn.
- Cảm ơn em!
- Vì gì thế?
- Vì đã rủ anh đưa em đi khóc!
Phong mỉm cười, lúc nói vẫn không quay sang nhìn tôi. Tôi lặng im, để tay mình nằm im trong bàn tay ấy. Chúng tôi ngồi yên như thế, không gian chỉ còn tiếng gió. Gió hun hút thổi và nhịp tim khẽ hát trong lồng ngực. Đêm dần khuya, sương giăng mảnh nhưng lạnh buốt. Chúng tôi ra về khi nhận ra rằng đã ngồi quá lâu và im lặng quá lâu.
Ngày… tháng… năm…
Chắc chắn là tôi muốn khẳng định lại tình cảm của mình. Chuyện giữa tôi và anh ta hình như đang chuyển biến theo một hướng khác. Tức không đơn thuần là giả vờ yêu nhau trước mặt người khác nữa, chúng tôi thậm chí còn tự cho phép mình quan tâm và dành tình cảm cho đối phương. Tôi có thể cảm nhận được điều đó từ anh ta, thậm chí cả bản thân tôi. Nhưng tôi lúc nào cũng muốn phủ nhận. Chỉ cho đến khi buổi tối ngày hôm qua diễn ra như thế, tôi mới phần nào ngờ ngợ rằng: tôi muốn yêu,...

like
dislike 

